TRÊN BỤC GIẢNG - Trang 201

trình tìm kiếm một công việc khởi đầu sự nghiệp dạy
học của mình. Chặng đường dài qua tận ba bang Illinois,
Kentucky và Tennessee giúp tôi có nhiều thời gian suy
nghĩ về nơi mình có thể dạy học. Trường nào? Lớp mấy?

Tôi chẳng có kỳ vọng gì về công việc sắp tới, nhưng tôi
cũng không lấy làm lo lắng về khả năng tìm việc. Quãng
thời gian làm giáo viên thực tập của tôi đã kết thúc quá
tốt đẹp, đến nỗi tôi rời khỏi trường với niềm tin vững
chắc rằng giấc mơ được đứng trên bục giảng của mình
là tâm nguyện đúng đắn. Tôi biết mình tự tin hơn một
phần là nhờ có bốn năm đại học toàn tiếp xúc với những
người tôi quen biết và quý mến - cũng như những người
thích tôi và hiểu căn bệnh của tôi. Trong một môi trường
như vậy, người ta có thể tránh được vô số khó khăn tiềm
ẩn về mặt xã hội. Nhưng qua những năm tháng đại học,
tôi cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, đủ để chắc chắn
một điều rằng tôi cũng có thể làm cho những người bên
ngoài cái thế giới nhỏ bé của mình hiểu về hội chứng
Tourette. Chặng đường như ngắn lại khi tôi vừa lái xe
vừa chìm đắm trong giấc mơ được đứng trước một lớp
toàn những gương mặt trẻ thơ đang háo hức nghe về
những việc mà thầy trò chúng tôi sẽ làm ngày hôm đó.
Tôi nóng lòng mong đến lúc được chiến đấu mỗi ngày vì

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.