TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 92

Tri

ết-lý Đại-Đồng

92

Ta th

ử nghĩ, nếu trên không thuận dưới, dưới chẳng

hoà trên thì s

ố mạng của nền chơn giáo của Người mới ra

sao dưới mắt thế gian dòm ngó.

Cái h

ại thường tình của một gia đình là táng gia,

c

ủa một nước là táng quốc, của nền Đạo là suy vi do bởi

phân tâm, ngh

ịch lý. Nạn bội phản của Đạo đã lắm phen

làm chinh nghiêng Pháp-Chánh, ô u

ế chơn -truyền mà ta

xem k

ỹ lại coi đã có phen nào làm cho mất uy danh của

Đạo chăng? Bất quá là một luồng gió thoảng qua giữa
Càn khôn v

ũ-trụ vậy thôi.

B

ần-Đạo đã để trọn tín nhiệm nơi toàn con cái của

Đạo đủ khôn ngoan, sáng suốt, nhận định thời thế thể nào

để liệu phương xoay sở vậy thôi.

B

ần-Đạo lấy làm đau đớn để lời thống thiết yêu cầu

toàn con cái c

ủa Đạo nếu biết trọng danh giá của mình,

ph

ải biết trọng tinh thần danh giá của Đạo.

Ch

ủ quyền của Đạo còn thì Đạo mới còn, chủ

quy

ền của Đạo mất thì Đạo phải mất. Đức Chí-Tôn đến để

l

ập Thánh-Thể của Ngài tức là Hội Thánh, cốt để thay

hình thay xác c

ủa Ngài đặng làm Anh, làm Cha, làm Thầy

c

ủa toàn con cái yêu dấu của Ngài, thì quyền hành thiêng

liêng

ấy phải đặng tôn kính mới bảo thủ sanh tồn của

Đạo; ngược lại là ta vô tâm theo đuổi uy quyền tìm

phương diệt Đạo.

N

ếu cả mấy Bạn, mấy em, mấy con từ trên xuống

dưới, biết thương Bần Đạo là một kẻ tượng-trưng cái khối

ưu ái vô biên của Đại Từ-Phụ và Đại Từ Mẫu thì Bần-Đạo
g

ởi cả sự ưu ái ấy nơi lòng của mỗi người hầu hoà thuận

cùng nhau đặng đủ phương bảo tồn luật Đạo.