tôi không thể nhớ nổi anh ta là ai. Anh ta
thậm chí không liếc nhìn tôi lấy một lần
trước khi bước xuống cầu thang dẫn tới
tầng một. Chờ đến bảy giờ sáng tôi mới
vào nhà.
Tôi trải qua cú sốc đầu tiên khi nhìn thấy
tình trạng phòng khách. Mẩu thuốc lá và
tàn thuốc rong rắc khắp nơi. Một cái ly
úp nằm ở giữa bàn cạnh một chai whisky
rỗng không. Đậu phộng rơi vãi khắp mặt
thảm. Mùi rượu nồng nặc khắp phòng.
Cú sốc thứ hai xảy ra khi tôi nhìn thấy
Neelima Kumari. Cô bị bầm tím khắp
mặt và một bên mắt thâm đen. “Trời ơi,
thưa cô, chuyện gì xảy ra với cô thế