TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1573

Mạch Khê kinh ngạc bởi sự xuất hiện của người đàn ông trước mắt. Bộ

tây trang đen bên trong một chiếc ba-đờ xuy [1] nhung, trông hắn càng
thêm phần cương nghị, tuấn nhã. Đây đúng là Lôi Dận mà cô vừa nói
chuyện điện thoại cùng. Giờ khắc này, hắn đứng trước mặt cô, khóe môi
còn nở nụ cười…

[1]: Áo ba-đờ-xuy (Pardessus, tiếng Pháp), áo khoác ngoài.

Trên con phố ở St. Petersburg phồn hoa, Lôi Dận một tay xách chiếc túi

giấy đỏ của cửa hàng kia, một tay nắm chặt lấy tay Mạch Khê đi về phía
trước. Hắn cố ý bước chậm lại vì sợ đi nhanh quá cô sẽ không theo kịp.

Cả quá trình Mạch Khê đều im lặng. Cô không kịp phản ứng lại việc

người đàn ông trước mặt là Lôi Dận. Hắn tự dưng xuất hiện, sau đó lại thản
nhiên mà trả tiền cho cô, rồi cầm túi áo đi. Cứ như thể tất cả việc này là của
hắn vậy…

“Cái kia…” Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng, cô chút chần chừ, không

xác định, “Kỳ thật, cái áo đó không nhất thiết phải mua đâu. Giá tiền quá là
đắt…”

Lôi Dận dừng bước lại, nhìn cô, đáy mắt có một sự ấm áp nào đó khiến

Mạch Khê không quen.

“Đúng là trẻ con, thà rằng đói bụng cũng muốn đi dạo phố trước.” Ngữ

điệu thật thản nhiên, không có nửa điểm tức giận, thật như là đang dỗ dành
cô gái nhỏ đang giận dỗi.

Mạch Khê giật mình, cô nghĩ rằng ít ra thì hắn sẽ giận dữ. Dựa theo tính

cách trước nay của Lôi Dận, nếu không có sự đồng ý của hắn mà tự tiện rời
khỏi khách sạn, hắn nhất định sẽ nổi cơn lôi đình.

Thế nhưng…