Tim như biển chết, hoa không lại
Khô héo không người để ý hái
Ai có thể choem dựa vào, có ai từng đã vì em
Luôn luôn ở nơi đây, hay chưa bao giờ tồn tại
Cho một tình yêu, chìm vào mai…
——
《Wel Le Ai 》 [1]
————————————————
Chuyện Mạch Khê trở về làng nhạc đã trở thành thông tin chấn động ở
công ty DIO. Ba năm cũng đủ để ‘cảnh còn người mất’. Thế giới giải trí
chính là như vậy, hằng năm đều có người mới xuất hiện, tầng tầng lớp lớp.
Nhưng, điều duy nhất không thay đổi là, Phỉ Tỳ Mạn vẫn chiếm vị trí ca
hậu vững chắc như cũ. Cho dù có bao nhiêu người mới đến vẫn không thể
khiến Phỉ Tỳ Mạn lung lay.
Trưởng phòng Jon, người đại diện Ron cùng với trợ lý nghệ sĩ Apple
vừa nhìn thấy Mạch Khê liền ào ào đến cho cô một cái ôm siết đầy nhiệt
tình. Ba người này, mục đích hẳn nhiên khác nhau. Jon đã biết Mạch Khê
có chỗ dựa rất vững chắc, đương nhiên sẽ quý trọng cây tiền này. Ron là
người luôn hướng về công danh sự nghiệp, luôn muốn bồi dưỡng một ca
hậu mới nên rất coi trọng thực lực của Mạch Khê. Còn Apple rất đơn giản,
ngoại trừ nỗi nhớ đối với Mạch Khê thì vẫn chỉ còn nỗi nhớ!
Ở công ty náo nhiệt một hồi, Mạch Khê đi gặp hai anh em nhà họ Đàm.
“Hoan nghênh em trở về, Mạch Khê.” Lần này, Đàm Trử Quân chủ
động vươn tay, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, “Em yên tâm, anh nhất định
sẽ giúp em trở thành ca sĩ xuất sắc nhất!”