Hắn quay đầu nhìn về phía Fanny, giọng nói vẫn lãnh đạm như trước,
“Tiểu thư Fanny, chỉ cần có thực lực, công ty sẽ coi trọng, điều ấy đừng lo.
Còn bây giờ là thời gian tôi cùng tiểu thư Mạch Khê dùng cơm, mời cô về
cho!”
Ngữ khí rõ ràng là cự tuyệt, rõ ràng là lạnh lùng, bất cứ người phụ nữ
nào cũng có thể hiểu được. Nhưng mà...
Fanny thì khác! Cô ta cũng không phải là nghệ sĩ bình thường, lại càng
không phải là một nhân vật bình thường! Cười cười, cô ta đứng dậy, lấy
một ly rượu uống, rồi lại trực tiếp đi tới một bên khác của Lôi Dận, vô cùng
phong tình vạn chủng ngồi xuống...
“Lôi tiên sinh, em cùng Mạch Khê đều là nghệ sĩ trong công ty, ngài
làm như vậy có phải bên trọng bên khinh rồi không?” Nói xong, cô ta lại
cười vô cùng mị hoặc với Lôi Dận, không thèm quan tâm sắc mặt hắn
đương ngày càng trở nên khó coi, cánh tay kia bắt đầu muốn bò lên cổ hắn.
“Kỳ thực, Lôi tiên sinh ngài nghĩ muốn cái gì em đương nhiên rõ ràng mà,
cần gì phải tìm Mạch Khê?
Người ta biết ngài chán người mẫu Bạc Cơ, mà Mạch Khê cùng với Bạc
Cơ so sánh với em cũng đều kém xa, ngài làm sao có thể thích? Còn nữa
nha, Mạch Khê này luôn luôn có quan hệ vô cùng mờ ám với mấy chế tác
trong công ty, nói không chừng đã chơi đùa với anh em nhà họ Đàm kia
bao nhiêu lần, ngài lại thế nào..."
“Ào..." Lời Fanny chưa kịp nói xong, Mạch Khê liền đứng dậy, trực tiếp
tạt ly rượu mạnh vào thẳng mặt cô ta!
“A..." Cùng lúc đó, tiếng thét chói tai của Fanny vang lên, hai tay vung
vẩy, phẫn nộ nhìn Mạch Khê, “Mạch Khê, cô quá đáng! Cô…cô..."
“Ôi thật ngại quá, tay của tôi có chút bất cẩn, sao rượu lại đổ hết lên mặt
cô thế kia? Mà kìa?...” Mạch Khê trưng ra khuôn mặt vô tội, ngay sau đó,