TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1866

Ca sĩ trở lại sân khấu là một chuyện trọng đại. Nếu công ty chủ quản

không cử người đại diện nào, không có một kế hoạch phát hành nào thì lần
trở lại cũng coi như một hồi thảm họa, chẳng những không thu được phản
hồi tốt mà hình tượng cũ có khi còn bị ảnh hưởng theo. Nhưng may mắn đã
có Ron làm người đại diện, có Jon sắp xếp kế hoạch, lần trở lại sân khấu
này của Mạch Khê hoàn toàn thuận lợi.

Số lần Lôi Dận đến DIO tham gia hội nghị càng ngày càng nhiều, gần

như ngày nào cũng phải đến DIO kiểm tra một vòng. Nhưng chỉ có Mạch
Khê biết, mỗi lần hắn tới đều nhằm mục đích đón cô về lúc tan tầm. Cô
phải nài nỉ hắn mãi hắn mới đồng ý không cùng cô xuất hiện trước mặt mọi
người, mỗi lần đều là Lôi Dận đi trước, Mạch Khê ra sau.

Đối với việc này, Lôi Dận cực kỳ khó chịu, lúc nào cũng cảm thấy như

đang yêu đương vụng trộm vậy. Có điều ngày ngày nhìn Mạch Khê vui vẻ,
hớn hở từ công ty đi ra, hắn cũng thấy thỏa mãn.

Sau khi giải tán hội nghị, trong phòng họp rộng lớn cũng chỉ còn lại Lôi

Dận, Phí Dạ, Mạch Khê, Đàm Trử Quân và Đàm Trử Bách.

Mạch Khê hệt như thanh kẹo chảy, nằm rạp xuống bàn. Cô cảm thấy

quá mệt mỏi, có điều chỉ là thân thể, còn tâm lý thì vô cùng thoải mái.

Lôi Dận đang ngồi trên ghế Chủ tịch nhìn thấy bộ dáng trẻ con đó của

cô, nhịn không được mà cười, đưa tay kéo cô vào lòng chỉ vì không nỡ để
khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chạm vào mặt bàn lạnh băng.

Mạch Khê ngượng ngùng đẩy hắn ra, âm thầm trừng mắt với hắn một

cái rồi nhìn về phía Đàm Trử Quân, “Anh cả, ca khúc đã được đưa vào
bảng xếp hạng rồi sao? Em có thể xem qua số liệu chút không?”

Đàm Trử Quân cười cười, “Biết ngay đây là mục đích của em mà,

những người khác đều đi rồi, còn em thì cứ như kẹo cao su mà dính chặt ở
đây. Đây, cho em xem số liệu, đừng có ra ngoài nói lung tung đấy.”