“Cám ơn anh cả.” Mạch Khê ngọt ngào cười.
Lôi Dận ở một bên thấy vậy thì cực kỳ khó chịu, sắc mặt cũng tỏ vẻ u
ám. Đàm Trử Bách thấy thế thì nở nụ cười mang ý vị thâm trường. Đây
chính là tự gây nghiệp chướng thì khó sống mà, đưa Mạch Khê làm em bọn
họ, lại còn không chịu nổi lúc anh em người ta thân thiết. Nhìn thấy bộ
dáng khó chịu của Lôi Dận, trong lòng anh em họ có chút yên tâm.
Ca khúc đã lên bảng xếp hạng rồi, mỗi một con số đều là thật!
Đôi mắt Mạch Khê mở càng lớn hơn, cuối cùng kích động mà bật thẳng
ra khỏi chỗ ngồi, ngón tay run run chỉ vào bảng số liệu…
Trời ạ! Trời ạ! Cô sắp hét lên…
“Ca khúc của em đã lọt bảng xếp hạng, còn đứng vị trí thứ năm…Trời
ạ!” Cả phòng họp rộng lớn chỉ còn thấy tiếng reo hò của Mạch Khê. Những
người khác đều mỉm cười nhìn cô, như là đã đoán trước được tình huống
này vậy.
Mạch Khê kích động nửa ngày mới phát hiện là đang vui một mình,
“Các anh, sao không hưng phấn tí nào thế hả?”
“Mạch Khê à…” Đàm Trử Bách đã lên tiếng, bộ dáng vẫn tươi tỉnh như
trước, “Biểu cảm này của em thật sự khiến bọn anh tổn thương.”
Hả?...
Mạch Khê sửng sốt, không hiểu được ý của anh.
Những người khác cười cười, đều không nói gì.
“Này, các anh cười cái gì? Biểu hiện thật kỳ quái.” Mạch Khê bị vẻ đó
của mấy người đàn ông làm cho có chút sợ hãi, vẻ mặt liền có ý cảnh giác.