Mạch Khê như bị đấm một quyền, cảm giác rất ấm ức. Có đôi khi, cô cảm
thấy người đàn ông trước mặt này là một cuốn ‘Vô tự thiên thư’, nhìn thế
nào cũng không thể hiểu được tâm tư hắn. Tâm tư hắn che giấu quá sâu,
không dễ gì mà phát hiện được, dường như lúc nào bề ngoài của hắn cũng
là một bộ dạng ‘sóng yên biển lặng’.
Yêu một người đàn ông như vậy thật không biết là tốt hay xấu! Mình
cũng có thể lý giải rằng lòng dạ hắn sâu đậm, nhưng cũng có thể suy diễn
thành hắn là một người đàn ông làm việc không để lại dấu vết. Nghĩ như
vậy, thấy có chút đáng sợ!
Khuôn mặt anh tuấn của Lôi Dận có chút khó hiểu mà nhăn lại, ý cười
bên môi cũng cứng ngắc. Nhìn ánh mắt sâu xa của người con gái trong
lòng, hắn ít nhiều có chút dự cảm mơ hồ.
"Khê nhi, anh thật sự không muốn dối em..." Hắn thì thào lên tiếng, đôi
mắt lại cẩn thận mà quan sát phản ứng của cô.
Không khó để Mạch Khê nhìn ra sự cẩn thận trong ánh mắt hắn, cô nhịn
không được liền bụm miệng cười, sau đó nâng tay vuốt ve khuôn mặt tuấn
tú của hắn, "Lần này tạm tha thứ cho anh, nhìn bộ dạng khẩn trương của
anh kìa. Có điều, nếu anh có nói rõ với em chắc em cũng không tin đâu.
Taddina mập mạp đó sao có thể trở thành một mỹ nhân dung nhan hoàn hảo
đến vậy? Thật sự là khiến người ta được mở rộng tầm mắt."
Lôi Dận thấy trên mặt cô không hề có dấu hiệu tức giận, dự cảm mơ hồ
trong lòng cũng tan đi, tâm tình thoải mái lên rất nhiều. Hắn ôm lấy cô, nhẹ
nhàng nói: "Khê nhi, em yên tâm, từ này về sau, anh sẽ không giấu em bất
cứ chuyện gì nữa."
Đôi môi như cánh hoa hơi nổi lên ý cười hạnh phúc, "Thật sao?"
"Thật. " Đôi mắt thâm tình chăm chú nhìn cô