TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 2034

Ánh mắt Lôi Dận tối sầm lại, như biển sâu đang che lấp đi nỗi đau xót

khôn nguôi. Nhưng ngay sau đó, Mạch Khê đến gần hắn, bàn tay mềm mại
nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cương nghị lạnh lùng của hắn, cô than nhẹ
một tiếng...

"Nhưng mà em càng đau lòng cho anh hơn."

Thái độ cùng lời nói bất ngờ của cô khiến Lôi Dận ngẩn ra.

Mạch Khê mỉm cười, tuy rằng sắc mặt tái nhợt nhưng lại như hoa lê đầu

mùa, đẹp không sao tả xiết, "Dận, là anh nói, cả thế giới này không hiểu
anh, chỉ cần em hiểu anh là được rồi. Con người từ lúc sinh ra vốn không
biết giết chóc, anh cũng vậy. Em có thể cảm nhận được khi ấy anh có bao
nhiêu thống khổ, tuyệt vọng. Nhưng mà, Dận, anh phải biết rằng, thù hận
như một khối u ác tính, một khi nó vẫn còn trong cơ thể anh thì cả đời khó
mà bỏ đi được. Tuy rằng anh thay chị báo thù, nhưng nhiều năm như vậy
anh vẫn không rũ bỏ được sao? Anh không trút bỏ được nên gánh nặng
trong lòng anh càng nhiều, cũng ngày càng không được thoải mái."

"Khê nhi..." Trong lòng Lôi Dận gợn từng đợt sóng, bàn tay khẽ run ôm

lấy cô. Hắn cứ nghĩ cô sẽ chán ghét hắn, rời khỏi hắn, không ngờ...

"Biết không, sau khi anh giết con đàn bà thối tha kia, cha anh cực kỳ

phẫn nộ. Ông ta sai người đánh anh một trận, bắt anh quỳ trước nhà bốn
ngày bốn đêm, không cho anh uống một ngụm nước, không cho ăn một hạt
cơm! Có điều, anh cũng phải cảm tạ thể lực của anh, nếu không đêm đó anh
đã chết rồi! Cha anh vì một người đàn bà mà không thèm quan tâm đến
sống chết của chị anh! Bắt đầu từ khắc đó, anh đã hoàn toàn hận cha. Sau
này lại đến chuyện của Bạc Tuyết, anh đối với ông ta chỉ còn sự tuyệt
vọng!"

Mạch Khê nghe xong thì trong lòng phiếm đau. Cô kéo hắn vào lòng,

nhẹ vỗ về hắn, thấp giọng an ủi, "Dận, nhất định là đêm đó anh rất đau,