Fanny ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã nhìn ra được tâm trạng không tốt của
James thì trong lòng cũng kinh hãi, nỗi bất an mơ hồ cùng sự cảnh giác
dâng lên. Cô ta cẩn thận tiến lên, ra vẻ điềm đạm đáng yêu, “Cha nuôi, thực
xin lỗi, là con gái không tốt, chỉ tại con gái nóng vội thôi."
"Cô gấp cái gì?" James không kiên nhẫn, hỏi thẳng luôn.
"Còn không phải là con bé Mạch Khê sao?...” Fanny thấy lão mất hứng
thì liền làm ra vẻ ‘phong tình vạn chủng’ bước lên, ngoan ngoãn ngồi lên
đùi lão, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt ve trên ngực lão, “Có đôi khi con
thực sự hoài nghi, không biết con nhỏ đó từ đâu chui ra nữa, sao có thể thần
thông quảng đại đến nỗi làm cho tất cả mọi người đều yêu quý. Tối qua con
nghe lén cuộc họp của ban quản trị, ý của họ là lần này bằng bất cứ giá nào
cũng phải để cho Mạch Khê nhận được giải thưởng ca sĩ mới. Sao họ có thể
làm thế chứ? Cho dù Lôi Dận có lợi hại đến đâu thì cũng không thể không
nể mặt cha nuôi chứ.”
“Hừ, không chỉ là không nể mắt đâu, hắn còn dám ngang nhiên tuyên
chiến với ta đấy.” James nghe đến đây liền nổi cơn tức giận. Lão vốn định
lợi dụng thời cơ lần này giáng cho Lôi Dận một đòn trí tử, lại không ngờ,
chẳng những khiến hắn ung dung thoát nạn mà còn càng làm cho mọi
người ủng hộ Lôi Dận hắn hơn.
Fanny nghe vậy thì kinh hãi, “Sao có thể thế được?”
“Chẳng lẽ lúc cô tới đây không thấy thị trường cổ phiếu đang tăng giá
sao?” James không vui mà nói một câu.
Lúc này Fanny mới hiểu được là có chuyện lớn đã xảy ra. Cô ta làm gì
ra có tâm trạng mà quan tâm đến thị trường cổ phiếu, trong lòng cô ta chỉ
có chuyện giành giải thưởng mới là quan trọng nhất. Đương nhiên, những
điều này cô ta tuyệt đối không dám nói ra, chỉ cẩn thận hỏi, “Chẳng lẽ…
người đàn ông Lôi Dận này thực sự có thể xoay chuyển càn khôn?”