Ngón tay run run khẽ ven theo viền cốc cafe, làm chỗ cafe bên trong
cũng sóng sánh, tạo thành một vòng gợn nhỏ.
Cô khẽ thở dài một tiếng, phóng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ. Cho dù người
trên đường không nhiều lắm, nhưng cũng khó phân biệt được người nào là
người cô đang đợi. Cô cảnh giác lướt nhìn một vòng quanh quán, chỉ có vài
người khách, chỗ nào cũng có vẻ bình lặng.
Tầm mắt lại thoáng đảo qua chỗ một người đàn ông cao lớn đang ngồi,
bởi vì gã đưa lưng về phía cô nên cô không dám xác định đó có phải là
khách trong quán hay không. Chỉ bởi, toàn thân gã toát lên một vẻ gì đó
không hợp với nơi này.
Đại Lỵ chợt rùng mình một cái, cảm giác lạnh lẽo kia vẫn cứ len lỏi
từng ngách trong người cô vậy...
Đang nghĩ ngợi, tầm mắt cô bị một thân áo hồng che khuất, ngay sau
đó, một cô nàng xinh đẹp ngồi xuống trước mặt cô. Cô nàng kia đặt chiếc
túi xách hàng hiệu lên bàn, ngồi nhìn Đại Lỵ rất lâu.
Đại Lỵ bị sự xuất hiện đột ngột của cô gái này làm cho hoảng sợ. Loại
quần áo sặc sỡ này càng làm nổi bật nước da trắng mịn của cô nàng đó,
nhất là những trang sức xa hoa kia. Có điều, kiểu xinh đẹp này, đúng là rất
chói mắt.
"Cô là ai?" Đại Lỵ hỏi một câu theo bản năng, trong đầu cũng không hề
nhớ đến lời Phí Dạ dặn hôm qua...
Người kia tỉ mỉ đánh giá cô, mãi sau mới nhỏ giọng hỏi, "Nếu tôi không
nhận nhầm người thì cô chính là Đại Lỵ đúng không?"
Trong lòng Đại Lỵ nổi lên thứ dự cảm mơ hồ. Giọng nói của cô nàng
này tuy rất nhẹ nhưng lại thoáng thấy ngữ khí kiểu ‘cả vú lấp miệng em’,
nghe thế nào cũng không giống với một người bạn của Mạch Khê. Bởi