TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 2082

"Vậy làm sao bây giờ? Ngộ nhỡ em..." Suy nghĩ ‘nửa ngày’, đột nhiên

cô lại thở phào nhẹ nhõm, "Không sao, không sao, loại em dùng là thuốc
mới nhất, nếu ngộ nhỡ mang thai rồi thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến dậy
thì của cục cưng..."

Lôi Dận thu ánh mắt cô vào đáy mắt mình, trong lòng cũng ấm áp lên

rất nhiều. Dù sao cô nhỏ cũng không định giấu nhẹm chuyện này, có điều,
việc hắn trộm đổi thuốc, hắn cũng không định nói cho cô biết.

"Khê nhi, đồng ý với anh, nếu lần này mang thai thì nhất định phải rời

giới ca hát, được không?" Lôi Dận nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Có trời mới biết, mỗi ngày hắn bận rộn, về đến nhà đã thấy cô như con
bướm xinh đẹp bổ nhào vào lòng hắn. Cảnh tượng này là điều hắn chờ
mong nhất.

Mạch Khê nghĩ nghĩ, rồi cười "Anh đang nhục mạ y học hiện đại sao?"

Sắc mặt Lôi Dận hơi trầm xuống...

"Tóm lại, về sau không được anh đồng ý, không được uống bất kỳ thuốc

gì, nghe rõ chưa?"

Mạch Khê thè lưỡi, "Biết rồi."

Tên đàn ông này thật đúng là kỳ quái. Cô cứ tưởng hắn sẽ nổi trận lôi

đình, không thể ngờ được hắn làm như thể chưa có chuyện gì xảy ra, trong
đây nhất định có vấn đề...

Đầu giờ chiều, ánh nắng lúc trời vào đông có chút ấm áp. Người trên

đường không nhiều lắm. Trong một quán cà phê, trước cửa sổ sát đất, có
một cô gái mặc chiếc áo choàng dài lẳng lặng ngồi im. Cô như một pho
tượng điêu khắc, một chút biểu cảm trên mặt cũng không có, nhưng nếu
quan sát kĩ thì trong ánh mắt cô có sự lo âu cùng hoảng hốt.