TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 2240

Người làm trong tòa thành đều sợ tới mức không dám ho một tiếng. Tuy

rằng họ không hiểu chuyện trong thương giới nhưng rất rõ ràng một
chuyện... Chủ nhân tòa thành này – Lôi tiên sinh... bị tước quyền!

"Lôi tiên sinh..." Hàn Á thật cẩn thận tiến lên, nhìn khuôn mặt lạnh lùng

kia thì ông nhẹ giọng nói: "Tục ngữ nói, cha con không thể chuốc thù hận
được..."

"Hàn Á, chuẩn bị canh tẩm bổ cho Khê nhi đi, hôm nay cô ấy chưa ăn

được nhiều." Đột nhiên Lôi Dận chặn ngang lời Hàn Á, dặn dò một câu.

Hàn Á sửng sốt, sau lại vội vàng gật đầu.

Mạch Khê lẳng lặng ngồi yên, nhìn bóng dáng Lôi Dận, thấy hắn không

nói tiếng nào mà đi lên tầng thì thở dài một hơi, không lâu sau cũng đi lên
theo.

-________________

Mạch Khê vốn tưởng rằng Lôi Dận sẽ vào thư phòng, đang tự hỏi tiếp

theo sẽ phải làm gì; không ngờ, cô vừa theo lên tầng thì đã thấy Lôi Dận đi
thẳng vào phòng ngủ.

Mạch Khê có chút lo lắng cho hắn. Dù sao khi bị cha ngang nhiên đoạt

quyền đi như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy khổ sở. Than nhẹ một tiếng,
cô cũng đi theo, lại nghe thấy từ phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy thì cô
đẩy cửa bước vào.

Lôi Dận đang xả nước ấm. Chỉ trong chốc lát, hơi nước đã khiến bóng

dáng hắn trở nên mơ hồ. Thấy Mạch Khê đứng ở cửa cùng vẻ mặt lo lắng,
hắn cười cười, kéo cô lại, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay tắm bằng cánh hoa tươi
đi, mùi tinh dầu nồng quá, anh sợ em không chịu nổi. Lại đây xem nước ấm
vừa chưa?"