- Ồ Weldon! - Ông ta hét lên - Tôi cấm ông. Ôi Chúa ơi, chuyện gì
đang xảy ra đây này. Thế giới chắc hóa cuồng hết rồi! Đầu óc tôi choáng
váng cả lên. Bây giờ anh bạn còn đem cú sốc ấy đến với Hellen, cô bé tội
nghiệp của tôi.
Giọng Weldon vẫn bình thản:
- Ông đã chịu trách nhiệm ở đây một thời gian. Xin lỗi tôi không
muốn chạm tự ái của ông, nhưng ông đã để mọi việc rối rắm mù mịt. Nào
bây giờ ông hãy đến phòng cô ta và làm điều gì đó cho cô ta ổn định tinh
thần trước. Xong, báo cho tôi biết.
Đứng lên, ông ta ngoan ngoãn tiễn đến phòng Hellen.
Anh ta ngồi đây chờ gần nửa tiếng, bỗng nhiên bà Maggie xuất hiện ở
cửa phòng Hellen theo lệnh của tiếng chuông. Weldon tự nhủ, vẻ mặt
không có nét thù địch nhưng có điều gì lạ lắm, sự tò mò pha lẫn chút quan
tâm. Như thể bà ta dò xét bước kế tiếp của anh chàng.
Lát sau, bà ta trở lại, cúi chào:
- Bà chủ cho mời ông, ngài da trắng ạ.
Nhăn mặt khi nhìn bà ta, anh chàng im lặng đi về phía phòng Hellen.
Khi anh ta bước vào, cái chất giọng thấp, khàn khàn đang nói chuyện vui
vẻ với ông Watts. Bước đến gần hơn, anh ta thấy cô ta ngồi phơi mình
trong vùng ánh sáng ngập tràn, đầu đội chiếc nón rơm rộng vành. Cả gương
mặt bị che khuất chỉ còn mái tóc vàng óng mượt rực rỡ trong nắng mai.
Mỉm cười, cô ta gởi đến anh chàng lời chào buổi sáng, còn ông bác sĩ
lảng vảng xung quanh như bà mẹ trẻ trông con.
- Này ông Weldon, có phiền gì không khi tôi ngồi đây với cô ta? -
Giọng ông ta nhỏ nhẹ.
- Ồ, dĩ nhiên là không rồi. - Hellen nhoẻn miệng cười.
- Tôi muốn nói chuyện riêng với cô Hellen. - Anh ta bình thản rồi
quay sang ông Watts - Tôi sẽ gặp lại ông sau.
Chần chừ giây lát, ông ta đi ra, hai tay mò mẫm lên cánh cửa rồi vụt
thoát ra ngoài.
Chờ cho cánh cửa đóng lại, anh chàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Hai tay cỡ ta xếp lại để lên đùi, những ngón tay thon dài, da trong suốt bắt