Chương 35
Bọn phản loạn
Chỉ có Benjamin Wilbur và James Dickinson là những kẻ ngoài cuộc,
chẳng màng đến trò ca vũ gây huyên náo đường phố. Họ đang tán gẫu. Một
nét tương phản hiện rõ lên giữa hai người: Wilbur thì mềm mỏng, thanh
lịch, hoạt bát trong khi Dickinson thì thô kệch, hung bạo và ít nói.
Cuối cùng Dickinson cũng phải chú ý đến những tiếng la hét:
- Cái gì vậy?
- Một cô gái vừa ca vừa múa. - Wilbur trả lời.
Lúc này, gã chơi ghi-ta gãy đàn mạnh lên. Những điệu nhạc làm sục
sôi bầu máu nóng. Cô gái vừa hát vừa lượng quanh các bàn ăn, một cánh
tay trải ra, có con rắn vùng quấn quanh. Đằng sau cô ta, cái gã chăn lừa
phục phịch chìa nón ra nhận từng đồng bạc.
Cô ta tiến đến gần hơn, khẽ ngừng lại ở mỗi bàn một lát cúi đầu chào.
Khách nào đó tặng hoa tới tấp. Ngắt một nụ hoa hồng cô ta ném vào lão
chủ trại già, béo phệ.
Tiếng la ó, hò reo vang lên như lễ hội. Phấn khích quá, mọi người
trong quán chồm hẳn người lên dõi theo cô ta.
Rồi cô ta bước đến bàn của Wilbur trong tiếng nhạc rộn ràng lượn qua
lượn lại bên từng người một. Gã chơi ghi-ta đứng ngay sau ghế của Wilbur,
nghiêng người một chút, miệng nhẩm theo bài hát, đôi mắt ngời sáng.
Bỗng nhiên Wilbur nghe một giọng nói rót vào tai.
- Hãy nhìn về phía trước. Đừng quay lại. Đây là Lew Weldon. Chúng
tôi đến vì Dickinson.
Weldon - Dickinson.
Chưa bao giờ Wilbur cảm thấy căng thẳng hơn lúc này. Anh ta nâng ly
bia lên ngang miệng, tay vẫy cùng lúc với tiếng bập bùng của cây đàn. Bọn
bảo vệ Mexico ngồi quanh anh ta, miệng há hốc kinh ngạc, cuống cuồng
trên những chiếc ghế rồi đưa mắt nhìn nhau.
Giọng nói đó lại vang lên bên tai Wilbur:
- Nếu cậu theo phe chúng tớ, nâng ly lên rồi uống đi. Nếu cậu chống
lại, hãy cầu Chúa đi.