TRUY TÌM TỘI PHẠM - Trang 82

không thể nào hồi phục. Dĩ nhiên ông ta có năng lực nhưng đã bỏ nghề quá
lâu. Tớ e rằng... Wilbur, nếu cậu chữa cho cô ta khỏi bệnh, tớ sẽ...

- Tớ sẽ làm hết sức mình. - Wilbur gật đầu, mắt nheo nheo cười -

Nhưng hãy coi chừng, không khéo tớ sẽ cướp cô ta trên tay cậu. Tớ là tên
đào mỏ mà. Còn bây giờ hãy thông báo với cô ta đi.

Weldon bước đến phòng Hellen rồi giơ tay gõ cửa. Giọng ngái ngủ

vang lên mời anh ta vào. Anh chàng xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng thật
trùng hợp, một người bạn vừa ghé qua thăm, một bác sĩ thật sự có tài. Liệu
Hellen có đồng ý cho anh ta tiếp chuyện một chút không?

Mở to đôi mắt, cô ta lộ vẻ ngạc nhiên:
- Tôi có cần thiết gặp một bác sĩ ngoài ông Watts không?
- Dĩ nhiên, bác sĩ Watts sẽ chữa trị cho cô. Nhưng có thêm một người

bạn góp thêm ý kiến vẫn tốt hơn.

Nhắm mắt lại giây lát, cô ta suy nghĩ trước khi nói:
- Ông thật tốt bụng. Nhưng mà nếu ông Watts hỏi thì sao?
- Không hề gì. Ông Wilbur chỉ lưu lại một lát thôi.
- Vậy xin hãy mời ông ta. - Hellen gật đầu đồng ý.
Anh bước ra dẫn Wilbur đến gặp cô ta. Hellen O’Mallock nằm trên

giường bình thản, miệng nở nụ cười, vẻ mặt tin tưởng. Ngồi xuống bên
cạnh, Wilbur cứ luôn miệng kể về Las Altas và những ngọn núi phía Nam,
những dấu vết ngựa thồ kỳ lạ. Weldon lay làm ngạc nhiên và thất vọng:
suốt nửa giờ, Wilbur ba hoa chích chòe về những chuyến phiêu lưu mạo
hiểm...

Khi trở về phòng Weldon, vẻ mặt anh ta giận dữ.
Wilbur giơ một tay lên:
- Tớ có đủ thời gian tìm ra điều tớ muốn tìm.
- Cậu ấy à?
- Vâng.
- Cô ta ra sao? Cậu có thật sự biết không, Wilbur?
Thay vì trả lời, Wilbur cứ nhìn thẳng vào mặt Weldon. Cuối cùng anh

ta lên tiếng:

- Cậu không biết à? - Giọng anh ta sắc sảo.