TRUY TÌM TỘI PHẠM - Trang 95

- Lạy Chúa tôi! - Bà ta thốt lên - Ông mang cái gì về vậy?
- Tôi có một đáp án cho nhiều câu hỏi. - Weldon đáp.
- Hãy đi theo tôi. Tôi cần bà giúp.
Bước từng bước lên cầu thang, theo sau anh ta, bà Maggie miệng lầm

bầm vì ngạc nhiên, thốt ra những lời gì nghe không rõ.

Anh chàng mang ả vào phòng đọc sách, vẫn còn một ngọn đèn trong

đó và đặt ả lên chiếc ghế bành. Ả không còn khóc nữa nhưng run rẩy dữ
dội.

Đừng nhìn, anh ta thầm nghĩ, không thể nào mang cô ả đầu bù tóc rối,

quần áo xốc xếch này đến gặp cô bé tinh tế, nhạy cảm như Hellen được.

- Này bà Maggie, - Giọng anh ta hướng về bà đầu bếp da đen - bà có

cách nào giúp cô gái này ổn định trở lại không?

Bà Maggie đứng phía sau Weldon, hai tay ôm vòng trước ngực, nét

mặt cau có và môi mím lại.

- Ông tính làm gì với cô ta? - Giọng bà ta sắc lẻm.
- Tôi đem cô ta đến gặp Hellen.
Bà ta vẫn đứng yên, mắt nhìn Weldon sáng lên điều gì không rõ, và

cũng không trả lời.

- Không thể nào đưa cô ta đến gặp bà chủ trong tình trạng như thế này

được. Bà có cách nào không?

- Cô ấy rất yếu, đang run rẩy và hoảng loạn. - Bà bếp da đen nói chầm

chậm - Một chút xíu a-mô-nhắc có thể làm cô ta hoàn hồn..

- Tìm a-mô-nhắc ở đâu bây giờ?
- Tôi có. Trên cái bàn trong nhà bếp, cạnh cánh cửa.
- Bà đứng đây với cô ta. Canh chừng cô ta thật kỹ. Hai tay bị cột chặt

rồi đó. Nhưng nếu cô ta cố gắng trốn thoát, đè cô ả lại.

Bà Maggie gật đầu. Anh chàng chạy vội ra khỏi phòng. Anh muốn

tranh thủ thời gian, muốn rời xa cô nàng một chút xíu. Sắc đẹp của ả dù đầu
bù tóc rối vẫn có ma lực làm tâm hồn Weldon điên dại.

Xuống đến nhà bếp, chộp liền chai a-mô-nhắc để trên bàn, đột nhiên

anh chàng nghe một tiếng la to trên lầu, rồi tiếng sập cửa rất mạnh.