TRUYỆN KỂ DI-GAN - Trang 24

rán khoai tây, một đứa bé gái giải thích.

Kalo Dant câm lặng. Charkagne nhăn mặt vui sướng trong một góc.

- Tại sao ngươi lại bắt trộm chúng? Kalo Dant thốt lên.

- Vì sự cô đơn làm tôi nhớ quê hương.

Kalo Dant quay về phía lũ trẻ:

- Các cháu thật độc ác và vô ơn. Các cháu vui chơi với con rồng, chẳng biết
đến bố mẹ đang khóc ở nhà vì nghĩ rằng các cháu gặp tai họa.

Cô bé gái nhỏ nhất, nước mắt liền lưng tròng:

- Cháu muốn về với mẹ, cô bé thút thít.

- Cháu cũng thế, cô bé kia kêu lên.

- Chỉ cần nói với họ là chúng mình chẳng sao cả, một bé trai nói.

Kalo Dant nói:

- Không, các cháu đi với chú. Chú sẽ dẫn các cháu về với bố mẹ.

Charkagne phản ứng:

- Tôi không muốn anh mang chúng đi.

- Ngươi không muốn à, Kalo Dant phát cáu. Anh đem cái lông ra dọa. Bọn
trẻ thuộc về cha mẹ chúng. Chúng sẽ thành ra như thế nào nếu ở lại đây.
Chúng phải đi học.