TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 107

« Bạc đen

555

thôi có tiếc mình làm chi ! »

Thấy lời sắt đá tri tri,

Sốt gan, ông mới cáo quì cửa công.

Đất bằng nổi sóng đùng đùng.

556

Phủ-đường sai lá phiếu hồng

557

thôi tra.

Cùng nhau theo gót sai-nha,

Song song vào trước sân hoa, lạy quì.

Trông lên mặt sắt

558

đen sì,

1410. Lập nghiêm trước đã, ra uy nặng lời :

« Gã kia dạy nết chơi-bời,

559

« Mà con người thế là người đong-đưa !

560

« Tuồng gì hoa thải, hương thừa,

« Mượn màu son-phấn đánh lừa con đen !

« Suy trong tình-trạng bên nguyên,

561

« Bề nào, thì cũng chưa yên bề nào.

« Phép công chiếu án luận vào,

« Có hai đường ấy, muốn sao mặc mình.

« Một là cứ phép gia hình,

1420. « Một là lại cứ lầu xanh phó về ! »

Nàng rằng : « Đã quyết một bề,

« Nhện này vương lấy tơ kia mấy lần !

« Đục trong, thân cũng là thân,

« Yếu thơ, vâng chịu trước sân lôi-đình ».

562

Dạy rằng : « Cứ phép gia hình ! »

Ba cây

563

chập lại một cành mẫu-đơn.

564

Phận đành chi dám kêu oan,

Đào hoen-quyẹn má, liễu tan-tác mày.

565

Một sân lầm cát đã đầy,

1430. Gương lờ nước thủy, mai gầy vóc sương.

566