TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 108

Nghĩ tình chàng Thúc mà thương,

Nẻo xa trông thấy, lòng còn xót-xa.

Khóc rằng : « Oan-khốc vì ta,

« Có nghe lời trước, chớ đà lụy sau.

567

« Cạn lòng, chẳng biết nghĩ sâu,

« Để ai trăng tủi, hoa sầu, vì ai ? »

Phủ-đường nghe thoảng vào tai,

Động lòng, lại gạn đến lời riêng-tây.

Sụt-sùi, chàng mới thưa ngay,

568

1440. Đầu-đuôi kể lại sự ngày cầu thân :

569

« Nàng đà tính hết xa gần,

« Từ xưa nàng đã biết thân có rày !

« Tại tôi hấng lấy một tay,

« Để nàng cho đến nỗi này, vì tôi ! »

Nghe lời nói cũng thương lời,

Dẹp uy, mới dạy mở bài giải vi.

570

Rằng : « Như hẳn có thế thì,

« Trăng hoa, song cũng thị-phi biết điều ! »

Sinh rằng : « Chút phận bọt-bèo,

1450. « Theo đòi vả cũng ít nhiều bút-nghiên ».

Cười rằng : « Đã thế thì nên !

« Mộc-già

571

hãy thử một thiên, trình nghề ».

Nàng vâng cất bút tay đề,

Tiên-hoa

572

trình trước án phê, xem tường.

Khen rằng : « Giá lợp Thịnh Đường,

573

Tài này sắc ấy nghìn vàng chưa cân !

« Thực là tài-tử giai-nhân,

« Châu Trần, còn có Châu Trần nào hơn ?

574

« Thôi đừng rước dữ, cưu hờn,