TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 859

[

←685

]

Từ câu : « Càng trông mặt, càng ngẩn-ngơ » đến câu : « Khôn ngăn giọt ngọc, sụt-sùi nhỏ sa
»
, bản kinh chép như sau này :

Sợ uy ruột rối vò tơ,

Tủi duyên đôi giọt tuôn mưa khôn hàn.

Rụt-rè theo lũ tiễu-hoàn,

Cúi đầu cùng lạy một đoàn xa xa.

Trông tường chàng ngả cổ ra :

« Thực nàng Kiều đó sao mà ở đây ?

« Nhân làm sao đến thế này ?

« Thôi thôi hẳn đã mắc tay mặt thù !

« Thương ôi ! mảnh sắt vào lò,

« Bấy lâu nay biết dày-vò đến đâu ! »

Nỗi lòng chẳng đánh mà đau,

« Đương cười nói bỗng mặc dàu lệ ra.