TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 111

« Chén đưa nhớ bữa hôm nay,

« Chén mầng, xin đợi ngày này năm sau ! »

Người lên ngựa, kẻ chia bào,

1520. Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan-san.

596

Dặm hồng bụi cuốn chinh-an,

597

Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh.

598

Người về chiếc bóng năm canh,

Kẻ đi muôn dặm một mình xa-xôi.

Vầng trăng ai xẻ làm đôi ?

Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.

*

Kể chi những nỗi dọc đường,

Buồng trong, này nỗi chủ-trương ở nhà.

Vốn dòng họ Hoạn danh-gia,

1530. Con quan Lại-bộ tên là Hoạn Thư.

Duyên đằng

599

thuận nẻo gió đưa,

Cùng chàng kết tóc, xe tơ những ngày.

Ở-ăn, thì nết cũng hay,

Nói điều ràng-buộc thì tay cũng già.

600

Từ nghe vườn mới thêm hoa,

Miệng người đã lắm, tin nhà thì không.

Lửa tâm càng giập, càng nồng,

Trách người đen-bạc, ra lòng trăng-hoa :

« Ví bằng thú thật cùng ta,

1540. « Cũng dong kẻ dưới, mới là lượng trên.

« Dại chi chẳng giữ lấy nền,

« Tốt chi mà rước tiếng ghen vào mình ?

« Lại còn bưng-bít giấu quanh,

« Làm chi những thói trẻ ranh nực cười !