TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 113

Chàng về xem ý-tứ nhà,

Sự mình cũng rắp lân-la giãi-bày.

Mấy phen cười nói tỉnh say,

606

Tóc-tơ bất động mảy-may sự tình.

Nghĩ : « Đà bưng kín miệng bình,

607

« Nào ai có khảo mà mình lại xưng ? »

Những là e-ấp

608

dùng-dằng,

1580. Rút dây, sợ nữa động rừng, lại thôi.

Có khi vui miệng mua cười,

Tiểu-thư lại giở những lời đâu đâu.

Rằng : « Trong ngọc đá vàng thau,

« Mười phần ta đã tin nhau cả mười.

« Khen cho những miệng rông-dài,

« Bướm-ong, lại đặt những lời nọ kia !

« Thiếp dù vụng, chẳng hay suy,

« Đã dơ bụng nghĩ, lại bia miệng cười ! »

Thấy lời thủng-thỉnh như chơi,

1590. Thuận lời, chàng cũng nói xuôi đỡ đòn.

609

Những là cười phấn, cợt son,

Đèn khuya chung bóng, trăng tròn sánh vai.

*

Thú quê thuần hức bén mùi,

610

Giếng vàng đã rụng một vài lá ngô.

611

Chạnh niềm nhớ cảnh giang-hồ,

Một niềm quan-tái

612

, mấy mùa gió trăng.

Tình riêng chưa dám rỉ răng,

Tiểu-thư trước đã liệu chừng nhủ qua :

« Cách năm, mây bạc

613

xa xa,

1600. « Lâm-chuy cũng phải tính mà thần-hôn ».

614