TƯỚNG MINH - Trang 1114

thiên hạ này mới là dơ bẩn nhất đấy. Giấu không được dơ bẩn tối nghĩa,
chẳng phải nhìn bi thương?

Gã hỏi Lý Nhàn:

- Ngươi có biết mình lỡ một hồi đại phú quý à? Nếu hôm qua ngươi nói

chút lời hay, không chừng bệ hạ có thể phong ngươi Lục phẩm Giáo úy! Có
bao nhiêu người ở trong quân lăn lộn nhiều năm đều không thăng lên được
chức Giáo úy, ngươi lại bỏ mặc, không tiếc sao?

Lý Nhàn ngớ ra lẩm bẩm:

- Bệ hạ…

Sắc mặt hắn biến đổi lớn, nhìn Vũ Văn Sĩ Cập run rẩy nói:

- Vậy…người hôm qua…là bệ hạ sao?

Vũ Văn Sĩ Cập thấy hắn phản ứng như thế, châm chọc:

- Giờ mới hối hận à?

Lý Nhàn lui ra phía sau một bước, chắp tay, lại hành lễ nói:

- Xin hỏi ngài là...

Vũ Văn Sĩ Cập giả bộ cả giận nói:

- Giờ mới nhớ ra hỏi ta là ai à, thật ngu không ai bằng. Ngu ngốc, ngu

ngốc, chưa từng thấy ai trứng ngốc hơn ngươi.

Lý Nhàn thẳng người lên, chân thành nói:

- Ngu…nhưng tuyệt đối không phải trứng.

Vũ Văn Sĩ Cập sửng sốt, lập tức bật cười ha hả nói: