Tiết Vạn Triệt nằm trên cáng cứu thương vẫn yếu ớt như vậy. Cũng
không biết là nắng làm chói mắt hay y không muốn nhìn bất cứ ai mà từ lúc
đội quân xuất phát đến giờ y vẫ không mở mắt. Sắc mặt của y vẫn rất khó
coi, trên mặt gần như không có huyết sắc nào.
Tiết Vạn Triệt nhíu mày rất chặt, không biết là vì chút độc còn tồn lại
làm đau hay là trong lòng có điều rối rắm gì khó nói rõ mà thoạt nhìn hai
đầu lông mày chau lại chán ghét.
Trên thực tế, Giáo úy, Lữ suất trong đại quân xuất thân thế gia đêm qua
gần như tất cả đều đến thăm y. Mục đích của những người này đến thăm y
không chỉ là ân cần thăm hỏi. Ngay từ đầu họ nói còn khá mịt mờ, thấy Tiết
Vạn Triệt từ chối cho ý kiến, có mấy người lập tức nói rõ, đồng ý ủng hộ y
thống soái đại quân. Lý do rất đơn giản, bọn họ cũng không muốn đi theo
Yến Vân chịu chết, cho nên chỉ có thể để Yến Vân đi chết.
Đây chính là chỗ rối rắm của Tiết Vạn Triệt.
Y biết những người đó nói không sai, chỉ cần Yến Vân dẫn đám người
đó quay về thành Liêu Đông. Những Đại tướng quân chạy trở về tuyệt đối
sẽ không từ bỏ ý đồ. Với một tiểu tử bần hàn không lý lịch, không chỗ dựa
vững chắc như Yến Vân, nếu bị những đại tướng quân này tính kế… chỉ e
đến đường sống cũng không có, mà xương cốt trong khoảnh khắc cũng sẽ
bị nghiền thành bột! Cho dù hoàng đế có thưởng thức năng lực của hắn thì
sao chứ? Chưa biết chừng ông ta đã sớm quên Yến Vân lên chín tầng mây
rồi. Mà cho dù ông ta còn muốn Yến Vân, chẳng lẽ hoàng đế sẽ vì hắn mà
đắc tội với nhiều thế gia đại tộc hay sao?
Vũ Văn Thuật, Vu Trọng Văn, Kinh Nguyên Hằng, Vương Nhân Cung,
đằng sau những người này không người nào là không có một gia tộc khổng
lồ? Cho dù bệ hạ hồ đồ cũng phải biết nặng nhẹ! Đừng nói đến nhiều thế
gia đang đối lập với Yến Vân, chỉ mỗi một Độc Cô gia thôi thì kết cục của