- Tiền bối quen biết cô cô ta?
Người đàn ông dáng vẻ hào phóng híp mắt nhìn Lý Nhàn, nhìn cẩn thật
tỉ mỉ từ trên xuống dưới, Lý Nhàn tin chắc viên tàn nhan nhỏ nhỏ nhợt nhạt
ở mặt dưới lỗ tai của mình cũng bị ông ta nhìn rõ ràng, Lý Nhàn còn khẳng
định bản thân mình nếu như không biết xấu hổ cởi quần áo, ông ta nhất
định sẽ không biết xấu hổ nhìn. Điều hắn không khẳng định là…người đàn
ông dáng vẻ hào phóng này có ý nghĩ lột quần áo của hắn hay không.
- Trên ngực trái của ngươi có một cái bớt đỏ lớn nhỏ giống anh đào đúng
không?
Người kia hỏi.
Lý Nhàn còn chưa trả lời, vạt áo ở ngực hắn bỗng nhiên roạt một tiếng
nhẹ vang lên, người đàn ông dáng vẻ hào phóng kia đã một đao cắt mở y
phục trên ngực trái của hắn, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, ở trên vị trí
ngực, quả nhiên có một cái bớt giống anh đào lớn nhỏ đỏ tươi. Lý Nhàn cúi
đầu nhìn, một đao này cắt vừa khéo, lại sâu thêm một phân nữa sẽ cắt vào
da của hắn, nhưng hắn hiển nhiên rất không hài lòng đối với phương thức
này. Cau mày, Lý Nhàn nhấc miệng vừa muốn oán giận như vậy sẽ làm bị
thương đến tiểu bằng hữu đấy, liền nghe thấy người đàn ông kia hỏi:
- Bẹn đùi ngươi….ừm, chính là gần chỗ kia đó, có phải còn có một cái
bớt hình rồng hay không?
Lý Nhàn xoay người liền bỏ chạy, một chút cũng không chần chừ.
- Có! Nhưng tuyệt đối không đượt xé quần của ta.
Lý Nhàn vừa bỏ chạy vừa kêu.
Người đàn ông dáng vẻ hào phóng kia ngớ ra, lập tức bật cười ha ha.