Mà cảm giác chán ghét của Lý Nhàn đối với nụ cười này bắt nguồn từ
Vô Loan cũng không phải là một người chính nghĩa gì, mà là một người
ngu ngốc không biết tốt xấu không hiểu thế sự.
Ngu ngốc có rất nhiều loại, Lý Nhàn vẫn luôn nói Âu Tư Thanh Thanh
là một người ngu ngốc, nhưng thời điểm nói hai chữ ngu ngốc này không có
nghĩa xấu gì, ngược lại, là ngốc nghếch đáng yêu.
Vô Loan ở trong mắt cua Lý Nhàn cũng rất ngu ngốc, hơn nữa một chút
cũng không đáng yêu, mà là đáng trách.
- Quá tam ba bận, hôm nay tôi không giết cô vẫn là vì cô là phụ nữ,
nhưng nếu có một lần nữa khẳng định tôi sẽ không nhân từ nương tay nữa.
Trên thực tế tôi đối với việc giết phụ nữ quả thật có chút chướng ngại tâm
lý, tuy nhiên hy vọng cô đừng cho rằng tôi không dám hạ thủ.
Lý Nhàn nhấc chân lên, ánh mắt nhìn Vô Loan cười lạnh nói: - Đừng có
dùng cái loại ánh mắt kia nhìn tôi, cô cho rằng bản thân mình là một thánh
nữ hay sao? Kỳ thật.bộ dạng của cô bây giờ càng giống là một kỹ nữ đợi
nam nhân hơn.
Lý Nhàn dường như vì câu nói có chút ác độc mà cảm giác rất thoải mái,
cho nên ánh mắt nhìn Vô Loan dần dần ôn hòa xuống: - Bản thân cô nghĩ
thử đi, lý do cô giết tôi đến cùng là gì. Hy vọng cô vẫn luôn có lý do chính
đáng, bằng không sẽ càng thêm khiến cho người ta xem thường.
Hắn vác cái bọc lên, nhìn thoáng qua tiểu thương bán son phấn đã sợ hãi
lú cả người, liếc nhìn bánh bao thịt dính một chút son đỏ, lắc đầu thở dài,
cũng không biết là tiếc son chà đạp bánh bao, hay là bánh bao chà đạp son.
Hắn lấy ra vài miếng Nhục Hảo, có chút áy náy nói với tiểu thương bán
son: - Nếu không ta bồi thường tiền cho ngươi?
Tiểu thương kia ngây ra nhìn Lý Nhàn, lập tức hét to một tiếng quay
người bỏ chạy.