- Năm đó chúng ta từ U Châu xuất quan đến tái ngoại, nhưng thực ra là
ở trên thảo nguyên đánh với đám mọi rợ đó vài lần.
Tuy rằng hắn thu lại cực nhanh, nhưng tuyệt đối không giấu được Kỷ
Hạo Thiên.
- Đại đương gia, các ngươi... Các ngươi là người của triều đình?
Y ngay sau đó hỏi Lý Nhàn.
Lý Nhàn do dự một chút, hơi chút khó khăn nói:
- Chúng ta là ai ngươi đừng để ý, bởi vì chúng ta đối với các huynh đệ
không có ác ý. Nếu chúng ta có thể ngàn dặm xa xôi từ U Châu đuổi tới
Đầm Cự Dã giúp Hạ Nhược đại ca, cũng sẽ không làm chuyện gì có lỗi các
huynh đệ. Hơn nữa nhiều nhất chúng ta có thể dừng lại ở ngọn núi hai
tháng, sau này trại này sẽ là của ngươi.
Lý Nhàn rất nghiêm túc nói.
Kỷ Hạo Thiên nghi hoặc nhìn mặt Lý Nhàn, dường như muốn từ trên
mặt của hắn nhìn ra gì đó, nhưng Lý Nhàn là người hai đời tu luyện tâm
tính yêu nghiệt, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra manh mối gì cũng không phải
là một chuyện dễ dàng. Nếu như nói Lý Nhàn có ba thứ đáng đắc ý, vậy thì
nói dối không đỏ mặt nhất định có thể tính là cái đắc thứ nhất rồi. Còn có
hai thứ khác, một cái là nghị lực đối với quá khứ đã qua, một cái là hắn
luôn rắm thối coi mình rất ngọc thụ lâm phong.
Cho nên, muốn cùng Lý Nhàn chơi tâm kế và trí tuệ, kỳ thật ngay từ
mới bắt đầu Kỷ Hạo Thiên cũng có tính sai một chút.
Y tuy rằng tâm kế thâm trầm, sao có thể so sánh vượt qua được Lý
Nhàn, một người đã từng chịu đựng tử vong uy hiếp từ trong tã lót mà
không học được dối trá cơ chứ?