Những ngày này kéo dài, ẩm ướt và khó chịu, khiến Singo có cảm giác
rằng đôi mắt kính của ông chảy nước ra. Có cái gì đó đè nặng trong ngực
ông.
- Mấy nhà năm ngoái trồng hướng dương năm nay lại trồng loại hoa
khác rồi. - Singo nói một sớm lúc ông đang chuẩn bị đi làm. - Tôi không
nhớ tên loại hoa đó là gì... trông nó giống như cúc đại đóa châu Âu vậy.
Hình như mấy nhà hàng xóm họ hẹn nhau trồng hoa thì phải! Năm ngoái
thì đồng loạt hướng dương, năm nay thì cái loại hoa trắng ấy.
Kikuco đứng nghe Singo nói, tay cô cầm chiếc áo vét cho ông.
- Có thể là vì trận bão năm ngoái làm gãy hết hướng dương của họ đấy ạ!
- Cô giải thích.
- Chắc vậy. Mà Kikuco này, hình như dạo này con cao lên thì phải?
- Vâng ạ. Từ hồi con về đây, chiều cao của con vẫn tiếp tục tăng lên chút
ít, song gần đây nó bỗng tăng vọt lên. Anh Suychi con rất lấy làm ngạc
nhiên đấy ạ.
- Khi…- Singo định nói gì đó nhưng bỗng ngưng bặt.
Kikuco đỏ mặt lên và đi vòng ra sau lưng ông để giúp ông mặc áo vét -
Ta vẫn tưởng đó là tại chiếc kimono kia? - Singo nói tiếp. - Con đi lấy
chồng rồi mà vẫn còn tiếp tục lớn, điều đó thật là kỳ diệu?
- Có nghĩa là hồi đó con còn nhỏ quá. Chậm phát triển. - Kikuco đáp lại.
- Đâu phải thế... Điều này quả thực là kỳ diệu đấy.
Singo cảm thấy một cái gì đó thật tươi mát và tốt đẹp ở trong sự phát
triển khó giải thích của con dâu mình. Không có lẽ cô đã cao lên đáng kể
đến mức Suychi nhận ra được trong những lúc ôm cô trong tay?
Singo ra khỏi nhà với cái ý nghĩ rằng đứa trẻ bị bỏ đi đã tiếp tục tự lớn
lên trong cơ thể của Kikuco.