TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 316

- Tất nhiên rồi !

- Thế anh có nói cho họ biết là anh xin lệnh Tổng Bộ mà Tổng Bộ phản

đối không ?

Viên cúi đầu ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời bằng giọng ngậm ngùi :

- Thấy anh em hăng hái quá , tôi không muốn làm họ thất vọng , nên tôi

giấu họ . Tôi nghĩ bụng : Thôi thì mình cứ làm , rồi tôi sẽ lên gặp anh Học
và nhận lỗi với tổng bộ !

Minh yên lặng nhìn Viên . Trong khoảnh khắc , lòng anh chỉ còn lại sự

cảm phục mà quên hết những ý tưởng trách cứ với người đồng chí đã quá
nhiệt tình với đất nước và vì danh dự của đảng . Minh ân cần bảo Viên :

- Thôi , anh cứ ở lại đây với tôi , nghe ngóng tình hình rồi mai tính sau !

Viên cảm động gật đầu . Tuy vậy , sáng hôm sau , mùng một tết Kỷ Tỵ ,

Minh choàng dậy thì thấy Viên đứng ở cửa số ngó ra đường , khói thuốc
bay tỏa mịt mù . Minh vừa bước xuống giường thì Viên quay lại bắt tay ,
nói vài lời chúc xuân rồi từ giã . Bước ra thanh gát , Viên nghiêm nghị dặn :

- Những gì tôi kể với cậu tối hôm qua , xin cậu để bụng !

Minh gật đầu nhấn mạnh :

- Anh chả phải dặn ! … Nhưng bây giờ anh định đi đâu ?

Viên cười buồn :

- Chính tôi cũng chưa biết sẽ đi đâu . Nhưng cứ đi đã !

Minh đứng nhìn theo Viên lầm lũi bước xuống từng bậc cầu thang cho

đến khi anh ta ra khuất hẳn ngoài lề đường , Minh mới thở dài quay vào .
Nghĩ đến ông Sửu , Minh phân vân chẳng biết có nên theo ông về nhà ăn