TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 388

Rèn gặp Hậu cũng không ngòai mục đích ấy . Và Hậu , dĩ nhiên chỉ ngồi
nghe thôi chớ không hiểu gì để phát biểu . Hậu đi làm cách mạng để giải
phóng đất nước , danh xưng nào cũng được , miễn cứ đánh Tây là đúng với
ý nguyện của Hậu .

Khoảng hai tuần sau, một ngày nắng gắt giữa tháng 7 , Lê Tiến đột ngột

đến tìm Hậu . Lúc ấy đã gần trưa ,Kiệt và Thông vẫn đi làm như thường lệ
mặc dầu chẳng có việc gì cố định . Riêng Mão thì hôm nay đi mua mực in
và giấy bản , nên ở nhà chỉ có mình Hậu đang vá áo . Vừa bước vào , Lê
Tiến bỏ mũ trên bàn , tự động ngồi xuống ghế và nói :

- Có gì ăn không chị Quyết ? Đói quá ! Hai hôm nay không có gì vào

mồm , chỉ toàn uống nước lã cầm hơi !

Lê Tiến cố nở nụ cười , nhưng không che giấu nổi nét mặt xanh xao và

đôi mắt hết sức mệt mỏi . Hậu nhìn Lê Tiến , thảng thốt kêu lên :

- Chết ! Nhịn hai hôm rồi cơ à ! Thấy anh gầy hẳn đi , tôi lại cứ ngỡ là

anh mới đi công tác ở xa về !

Lê Tiến gật đầu vừa nói vừa thở :

- Vâng ! Tôi mới xuống Hải Phòng . Ở dưới ấy năm hôm . Có ít tiền ,

dọc đường tiêu sạch cả !

Hậu cúi lấy cái nón dưới chân giường và bảo :

- Nhà chả còn gì ăn . Cơm nguội cũng hết . Anh chờ tôi một tý , tôi chạy

ra đầu ngõ mua cái gì cho anh ăn tạm .

Dứt lời , Hậu vén mành bước ra ngay . Lê Tiến nói với theo :

- Củ khoai , mẩu sắn , thứ gì cũng được chị Quyết ạ !