VICHIA MALEEV Ở NHÀ VÀ Ở TRƯỜNG - Trang 155

Tôi không biết phải trốn đâu cho hết xấu hổ.

- Sao em im lặng thế? Em nói dối cô mà? - Tức là Siskin nhờ em nói

dối cô hay sao?

- Vâng, thưa cô. Tôi nói lí nhí.

- Và em nói dối cô?

- Vâng ạ.

- Em nghĩ mình đã làm một việc tốt hay sao?

- Bạn ấy nhờ em mà!

- Và em cho là thực hiện việc nói dối cô là giúp đỡ bạn hay sao?

- Không ạ.

- Thế tại sao em nói dối cô?

- Em cho là không thể phản bội bạn bè được

- Phản bội là thế nào? Đó là đối với kẻ thù. Em coi cô là kẻ thù hay

sao?

Tôi không thể nói được gì hơn, nhìn xuống sàn nhà.

- Cô không ngờ học sinh lại coi cô như kẻ thù! Cô Olga Nikolaevna

nói.

- Chúng em không thế đâu ạ, thưa cô Olga Nikolaevna. – Vania nói.

Chẳng lẽ lại thế ạ?

- Thế tại sao không em nào nói với cô?