VỊT NHỎ XẤU XÍ, EM LÀ CỦA TÔI! - Trang 192

-Ai thèm thương anh, hứ - cô

-Anh đâu có nói là em – anh cười

-Xí, ghét – cô đánh nhẹ anh

-Con sao rồi – anh

-Con vẫn khỏe – cô ngưng rồi nói tiếp – em có chuyện muốn nói với anh

-Nói đi, anh nghe – anh

-Đứa con là……… của anh – cô nhẹ giọng nói

-……- anh im lặng

-Nếu anh không tin, khi em sinh ra có thể đi xét nghiệm ADN – cô nói

-Ngốc, anh biết lâu rồi – anh cười

-Sao anh biết – cô ngạc nhiên

-Từ khi anh hỏi bình, bình kể hết mọi chuyện, thì anh đã biết được đứa

con này là của anh rồi, bởi vì em chỉ với anh – anh cười gian

-Xấu xa, anh quá xấu xa – cô hét đầy tức giận, mặt đỏ lên, nhưng trong

lòng cô rất vui và hạnh phúc

-Từ nay em phải ở đây – anh ra lệnh

-Ơ, sao em ở đây – cô ngơ ngác

-Thì em và con đều là của anh, phải ở đây với anh rồi – anh nói

-Ai của anh hồi nào – cô phản bác