" Ác Ma Thành Chủ!"
Chúng ma tộc vừa nghe lời này của Tiểu Khai, nhất thời cùng tỉnh ngộ,
nguyên lai đúng là người do Ác Ma Thành Chủ phái tới, khó trách ra tay
quá trớn, hoang phí, một lần mà cả ngàn vạn lần tài phú mà mặt không đổi
sắc. Trong ma giới, cũng chỉ có mấy người có khí độ phong phạm như thế
này.
Ác Ma Thành Chủ phái người đến xem hội đấu giá của Nghiêm đại sư!
Chúng ma tộc vừa nghe tin tức này, đều không tin mà nhìn thêm vài lần,
trong lòng phi thường kinh ngạc.
Huyền Quy lúc này mới thật sự bị dọa hoảng, nột nột nói: " Ngươi...sao
ngươi biết thứ này nằm trong tay thành chủ đại nhân..."
Tiểu Khai cười cười, đương nhiên sẽ không ngu ngốc mà giải thích, hắn
tiện tay đem Đãng Phách Chung đưa trở lại, gọi bọn người Ngọc Hồ rời đi.
Nhưng lần này cũng như trước, còn chưa đi được hai bước, đã có người
khác vội vã kêu lên: " Nghiêm đại sư, dừng bước, xin dừng bước!"
Người này cũng không phải người ngoài, đúng là Côn Bằng kia, Tiểu
Khai trong lòng hiểu rõ, nhưng miệng cố ý cười nói: " Ngươi không phải
muốn nói với ta, ngươi cũng có kiện ma khí, muốn ta giúp ngươi nhìn xem
a."
" Phải...đúng vậy!" Côn Bằng bị nói trúng mục đích, vẻ mặt xấu hổ, thái
độ lại ôn thuận, trực tiếp lấy ra một cây quạt, nói: " Mong đại sư hỗ trợ xem
một chút, cây quạt này có lai lịch thế nào, tiểu nhân cảm kích vô cùng!"
Tiểu Khai cười lạnh, nói: " Cây quạt này là của ngươi, chẳng lẽ ngươi
không biết lai lịch hay sao?"
Côn Bằng liên tục gật đầu: " Quả thật chẳng biết, tuyệt không nói dối."