Tiểu Khai cười hì hì tiến lên hai bước, gương mặt xấu xí kia cơ hồ dán
sát trên mặt Vũ Ca tiểu thư: " Nàng nói nhỏ vào tai ta là có thể nha."
Vũ Ca tiểu thư chán ghét nhíu mày, lui về phía sau một bước: " Vậy
cũng không được."
Lần này Tiểu Khai thật không vui: " Này cũng không được, kia cũng
không được, ta không phải ngốc tử, bỏ đi, bỏ đi, lão tử không đi nữa."
Xưng hô từ " bỉ nhân" biến thành " lão tử", thực hiển nhiên, Ma Luyện
Sư đại nhân không sợ trời không sợ đất bây giờ đã khó chịu, quyết định
không để cho mặt mũi.
Huyền Quy và Côn Bằng ở một bên hắc hắc cười lạnh, đều có chút hả
hê, nghĩ thầm rằng, ta thành không được, các ngươi cũng đừng mong,
chúng ta đều là trứng gà đánh nhau, đợi tiểu tử này cho người khác đến trị
đi.
Vũ Ca tiểu thư nhất thời luống cuống: " Không được, ngươi...ngươi nhất
định phải đi."
Tiểu Khai trợn mắt: " Dựa vào cái gì ta phải đi?"
" Bằng...bằng.." Vũ Ca tiểu thư rùng mình một cái, bật thốt lên: " Bằng
ta là hôn thê của ngươi, ngươi phải đi gặp nhạc phụ a."
" Hắc hắc, lời này nói ra thật dễ nghe." Ánh mắt Tiểu Khai vừa rụng lên
khuôn mặt Vũ Ca tiểu thư, lại có điểm không lối thoát: " Bất quá chỉ có trời
biết ta có thể cưới nàng hay không, vạn nhất lão tử của nàng muốn ta đương
trường tự sát, chẳng lẽ ta cũng phải đáp ứng?"
Vũ Ca tiểu thư cắn răng nói: " Ngươi yên tâm, chuyện này cũng không
khó khăn, ngươi trăm phần trăm có thể thành công."