Vũ Ca tiểu thư tức giận đến hai mắt đã nhanh bốc lửa, cắn răng nói: "
Ngươi nói."
" Người ta nói, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu." Tiểu
Khai thản nhiên nói: " Ta cũng không cần nàng thề nữa, cho dù nàng gạt ta,
ta đã nhận rồi, ai kêu nàng xinh đẹp như vậy chi, ta muốn đặt cọc rồi đi
cùng nàng, thế nào?"
" Đặt cọc, đặt cọc cái gì?" Vũ Ca tiểu thư hỏi.
Tiểu Khai hì hì cười, lại nhảy tới một bước, tiến đến trước mặt Vũ Ca
tiểu thư, nhìn nhìn nàng, khoảng cách gần như vậy, ngay cả hơi thở thơm
tho của Vũ Ca tiểu thư cũng ngửi được, Tiểu Khai như cố ý vô tình cúi đầu
xuống, vừa lúc nhìn vào vạt áo của Vũ Ca tiểu thư, bộ ngực cao tủng lộ ra
một mảnh da thịt tuyết trắng, quả nhiên trắng như cực phẩm bạch ngọc của
tiên giới.
" Cô đô." Một tiếng, Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt.
Vũ Ca tiểu thư cường chống nửa bước không lùi, trong lòng sỉ nhục cảm
thấy ngày càng cao, lạnh giọng nói: " Ngươi còn không mau nói?"
" Kỳ thật rất đơn giản." Tiểu Khai nhìn nàng sái nhiên cười: " Nàng hôn
ta một cái, ta sẽ cùng nàng đi, nàng dù có giết ta, ta cũng nhận."
Huyền Quy và Côn Bằng liếc nhau, cùng lắc đầu, nghĩ thầm rằng, vị đại
sư này, còn thật sự là to gan lớn mật, loại chuyện tình không cần mạng sống
này mà hắn cũng dám làm, cho dù Tê Bì đại nhân không nghĩ giết hắn,
nghe xong lời này thì cũng khai sát giới rồi.
Vũ Ca tiểu thư toàn thân đều run rẩy, nắm tay nhỏ siết chặt, mạnh mẽ
huy lên, hướng gương mặt xấu xí của Tiểu Khai đánh tới.