Vừa nói đến đây , Tiểu Khai đã đập mạnh tay xuống bàn mà đứng dậy :
“Ngọc Hồ , Tiểu Ảnh , theo ta đi !”
Hắn “ Ba ” Mội tiếng đẩy cửa ra ngoài nói to : “Không cho chúng ta ra
ngoài chẳng lẽ chúng ta không thể đánh ra sao ! ”
Chín vị hồ nữ nhất thời ùa lên , tay nắm tay kéo Tiểu Khai gắt gao lôi
vào nói : “Quên đi nha , Chủ nhân , ngươi đã xông ra tám lần rồi , đừng
xông ra nữa đi mà trái lại ngồi chờ thử xem.”
Tiểu Khai nheo mắt lại đỏ bừng khuôn mặt : “Ta ….. Ta cùng hắn trở
mặt ! ”
Tiểu hùng miên thở dài , đứng lên dùng tay vuốt cằm , làm ra vẻ vuốt
cằm , lắc đầu hoảng hốt nói : “Thỉnh Nghiêm Đại Sư an tâm một chút ,
đừng suy nghĩ gì nữa, chỉ cần đợi vài ngày , tệ chủ nhân sẽ tự đến nhà thỉnh
tội, cho nên mấy ngày nay...hay là thỉnh chư vị đợi thêm lát nữa, ân, đợi lát
nữa, ko bao lâu đâu ”
Tiểu khai mặt xám như tro , rốt cuộc ngồi xuống , chán nản nói : “Ta đây
nên làm cái gì bây giờ ?”
Mọi người nhìn nhau , nhất loại lắc lắc đầu.
Huyền chu nhi khe khẽ nói : “ Chủ nhân , ta .... ta nghĩ có một cách ”
Tiểu Khai vui vẻ nói : “ Ngươi nói ”
Huyền chu nhi nói : “ Chúng ta trong phòng này , chung quanh toàn là
cao thủ của Bá Cách Gia tộc , quả thật không thể có đường đi ra, nhưng là
phòng mặt sau chỉ có một người , cái hậu hoa viên , nơi đây chắc không ai
canh chừng , nói không chừng chúng ta từ nơi đây suy nghĩ biện pháp. ”