Tiểu Quan bỗng nhiên xuất hiện, có lẽ mình và Tiểu Trúc đã bị yêu quái ăn
tươi rồi!
Thực buồn cười, đúng hay không? Nhưng...nhưng lúc ấy, đích thật là
toàn tâm toàn ý muốn hỗ trợ a...
" Nếu gặp được nguy hiểm, hắn sẽ chủ động nhảy ra gánh chịu trách
nhiệm, hắn luôn đem ta hộ ở phía sau, không cho ta bị thương, kỳ thật, hắn
chính mình bị thương rất nặng rất nạng, nhưng cũng không hề nghĩ ngợi
đến chuyện này."
Chuyện này có chút miễn cưỡng a, hắc hắc, Tiểu Khai lắc đầu, nhịn
không được nhẹ nhàng nở nụ cười: nha đầu ngốc, ngày đó tranh giá, ta cũng
là vì mình nga, đừng nghĩ ta không lưu bước, ta cũng không vĩ đại như vậy.
" Hắn có điểm ngốc lý ngốc khí, rõ ràng ám chỉ mà cũng nghe không
hiểu, rõ ràng là bị chê cười cũng giải thích không ra, thế nhưng hắn thiệt
tình chân ý, biết nên khóc thì khóc, nên cười thì cười, hắn đúng là một
người, vô cùng chân thật, hắn đem hết thảy lộ ra trước mặt ta."
Tiểu Khai nháy mắt mấy cái, chỉ cảm thấy có gì đó ướt át hạ xuống, rơi
xuống bụi cỏ.
" Ân, vậy được rồi, nói cho ngươi một bí mật, kỳ thật ta là một không
gian ma pháp sư, ta biết di động trong nháy mắt nga."
" Tốt lắm nha, bây giờ nàng di động đến bên người ta đi."
" Tiểu Trúc, ta rất muốn nàng!"
" Tốt lắm ba, xem ngươi có thành ý như vậy, ta sẽ thỏa mãn nguyện
vọng của ngươi."
" Thật hay giả?"