đống trong phòng khách, Ngọc Hồ và Tiểu Hùng Miêu đang vây quanh tấm
tắc.
Tiểu Khai bảo bọn họ đưa hắc ngọc vào trong phòng, nói: " Lần này ta
bế quan có thể cần vài ngày thời gian, các ngươi đừng tới quấy rầy ta."
Hắn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên lại có một ý niệm trong đầu, nói với Tiểu
Hùng Miêu: " Nào, tiểu Ảnh, dùng Phá Thư đánh ta một cái."
Tiểu Hùng Miêu lắp bắp kinh hãi, nói: " Khai ca, ngươi làm vậy để chi?"
" Đừng lo lắng, ta không có việc gì." Tiểu Khai cười chỉ chỉ vào ngực
mình: " Đến, dùng Phá Thư đánh một quyền ở đây, nhẹ một chút, ngàn vạn
lần đừng có dùng sức."
Tiểu Hùng Miêu nhìn thần thái hắn nghiêm túc, không giống đang nói
giỡn, liền thoáng khởi một chút lực lượng, nhẹ nhàng gõ vào ngực Tiểu
Khai một cái, Di Lạc Chi Tâm nhanh chóng chuyển động, màu xanh nước
biển nơi ngực Tiểu Khai chợt lóe, đã đem điểm lực lượng ấy hấp thu đi vào.
Tiểu Khai cười hắc hắc: " Bây giờ ta bắt đầu bế quan, các ngươi chờ ta đi
ra, chúng ta sẽ chuẩn bị hành động!"
Vẻ mặt mọi người đều có chút ít phấn chấn, đều gật đầu đáp ứng.
Tiểu Khai trở lại phòng, lập tức khoanh chân ngồi xuống, cả thần niệm
đều chìm vào trong Di Lạc Chi Tâm, bắt đầu tinh tế xem xét cỗ Phá Thư lực
của Tiểu Hùng Miêu.
Phá Thư lực có thể dùng một pháp phá vạn pháp, tự nhiên có chỗ độc
đáo của nó, Tiểu Khai vốn nghĩ đến nó cũng có chiêu số như Bàn Cổ Phủ,
cũng nùng súc rất nhiều loại hình lực lượng phong ấn, ai ngờ vừa nhìn thấy,
hoàn toàn không phải như vậy.