Nguyên lai cỗ lực lượng này, thế nhưng đơn giản tới không gì để nói,
khó tin, đó là một cỗ lực lượng vô cùng thuần khiết, cũng không giáp tạp
chút tạp chất, cả lực lượng hiện ra vẻ trong suốt, Tiểu Khai lấy một cỗ lực
lượng trong hơn một vạn cỗ lực lượng kia ra đối lập, thế nhưng không có cỗ
lực lượng nào giống nó.
Nói cách khác, Phá Thư lực là một cỗ lực lượng mới mẻ của tam giới,
mà cỗ lực lượng này không giống như những cỗ lực lượng khác, nó có thể
trực tiếp một pháp phá vạn pháp, cũng không biết Phá Thư đến tột cùng là
công pháp của ai lưu lại, không ngờ lại không giống với công pháp của tam
giới.
Lòng nghi hoặc của Tiểu Khai càng ngày càng sâu, nhưng giờ phút này
cũng không phải là thời điểm tìm hiểu, hắn chỉ bỏ nghi hoặc sang bên, tiện
tay cầm lấy một khối hắc ngọc bên cạnh, đem Phá Thư lực đi vào, sau đó
một lần nữa cầm lấy Bàn Cổ Phủ phóng đại.
Công tác gian khổ bắt đầu rồi.
Trong Bàn Cổ Phủ có trăm vạn chủng loại lực lượng hoàn toàn khác
nhau, ảnh hưởng nhau, bổ sung nhau, toàn bộ tinh thần của Tiểu Khai chăm
chú đầu nhập đi vào, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu tra xét mấy lực lượng
này, thần niệm mặc dù bay nhanh, nhưng mấy cỗ lực lượng này thật sự là
nhiều lắm, mắt thấy thời gian như nước chảy qua, đảo mắt đã là bốn ngày.
Bốn ngày này, Ngọc Hồ và Tiểu Hùng Miêu ở bên ngoài thật nặng nề,
chỉ sợ Tiểu Khai xảy ra vấn đề, lại không dám đi vào xem xét, sợ phá hủy
đại sự của Tiểu Khai, cuộc sống quả thật một ngày dài như một năm.
Lúc này Tiểu Khai bế quan, tính ra là lần mệt nhất, một trăm vạn chủng
loại lực lượng nhìn qua lần lượt, lại thấy trong đầu mông mông một mảnh,
cũng không nhớ rõ thần niệm đảo qua bao nhiêu lực lượng, chỉ máy móc
mà nhìn, cả thần trí có điểm ngây ra như gỗ, rốt cuộc ở một địa phương,