Tiểu Khai chỉ cảm thấy một cỗ huyết khí bỗng nhiên xông lên đỉnh đầu,
hắn dùng sức cắn mạnh lên đầu lưỡi mình, nhất thời đau đến chảy nước
mắt, cũng nhờ sự đau đớn này, mà dời được ánh mắt ra, bắt buộc mình quay
đầu sang nơi khác, nhìn qua Tiểu Tiểu bên cạnh.
Phía trước truyền đến thanh âm có chút u oán, có chút ưu thương của Tô
Ái Địch: " Nghiêm Tiểu Khai, rốt cuộc ngươi cũng nhớ tới ta..."
Tiểu Khai căng thẳng dời ánh mắt đi, nhìn thấy ánh mắt hàm tình mạch
mạch của Tô Ái Địch, sóng mắt như nước mùa xuân đang đảo quanh trên
mặt mình, đúng là không muốn rời đi.
Tiểu Khai nhất thời có chút ít đau đầu, từ khi hắn dùng thiên hạ đệ nhất
song tu đại pháp sửa trị Tô Ái Địch, nha đầu này giống như thật sự động
tình đối với mình rồi, còn nghĩ đến mình cùng nàng xuân phong một lần,
nhưng khổ nỗi mình thật sự chưa làm gì cả.
Hắn muốn nói chuyện, nhưng môi mới động, bên tai lại vang lên một
thanh âm: " Thỉnh Sáng Thần tứ danh."
Nhu mị tới cực điểm, hấp dẫn tới cực điểm, ôn nhu tới cực điểm, nếu
không phải đích tai nghe được, Tiểu Khai quả thực không dám tin tưởng
trong thiên hạ còn có thanh âm như vậy, chỉ năm chữ ngắn ngủi này, đã làm
trái tim Tiểu Khai " đông đông" nhảy năm cái, một lần so với một lần kịch
liệt, năm chữ nói xong, Tiểu Khai chỉ cảm thấy trái tim đã nhảy mạnh, rốt
cuộc nhịn không được xúc động trong lòng, giương mắt nhìn qua.
Nói chuyện chính là cô gái khỏa thân vừa được vẽ ra, nàng ta dị thường
cung cẩn nhìn Tiểu Tiểu bên người Tiểu Khai, cúi đầu xuống, lại nhẹ giọng
lặp lại: " Thỉnh Sáng Thần tứ danh."
Trên mặt Tiểu Tiểu tràn đầy vẻ tán thưởng, nhìn cô gái nửa ngày, mới du
nhiên nói: " Ngươi tư chất thật tốt, dung nhan vẻ đẹp đều là thiên hạ vô
song, đương nhiên nên đưa về thần tộc, ta với danh sáng thế, mệnh cho