khóc lớn một hồi, còn mang theo một chút ý tứ nằm mơ cũng không thể tin:
" Nghiêm Tiểu Khai, ngươi cư nhiên...ngươi cư nhiên thật sự..."
" Ta..ta không..có.." Mồ hôi lạnh của Tiểu Khai toát ra: " Lúc ban ngày
ta đã nói hiếp trước giết sau cũng không phải là nói giỡn..."
Vũ Ca tiểu thư dùng hết một tia khí lực cuối cùng liều mạng đẩy Tiểu
Khai ra, thuận tay chụp khúc củi bên cạnh, hướng Tiểu Khai đánh tới: " Ác
tặc, đánh chết ngươi!"
Tiểu Khai nhanh chóng thoát ra, vội la lên: " Ngươi nghe ta giải thích,
ta..."
" Ngươi cút! Cút a!" Vũ Ca tiểu thư nước mắt phảng phất như viên trân
châu rơi xuống, kêu to lên: " Ta không muốn nhìn thấy ngươi!" Nàng tiện
tay chụp cây củi, ném đi ra, Tiểu Khai luống cuống tay chân chụp lấy quần
áo bên cạnh, vừa mặc lên người, vừa nhảy trái nhảy phải cố gắng tránh né,
cũng bị trúng vài cây, cũng cảm thấy hơi đau đớn.
Hắn lui ra cửa, bỗng nhiên trong đầu xẹt qua một ý niệm đáng sợ: "
Động tĩnh lớn như vậy, Tiểu Trúc sẽ không..." Nghĩ tới đây, nhanh chóng
chạy ra ngoài nhìn lại, vừa nhìn thấy, nhất thời trong tim rét lạnh.
Bên ngoài tối đen một mảnh, nhưng chút lửa trong phòng, còn miễn
cưỡng nhìn thấy được cách đó không xa đứng một người, chính là Tiểu
Trúc.
Tiểu Trúc an tĩnh im lặng đứng bên ngoài, ăn mặc chỉnh tề, xem ra đã
sớm đứng đó rất lâu, ánh mắt không nháy nhìn hắn, vẻ mặt cũng không thể
xem rõ, cũng không biết rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì.
" Tiểu Trúc, ta...ta..." Tiểu Khai cảm thấy có trăm lời cũng không thể
giải thích, đây đúng là bị bắt gian tại trận, ở bên trong tiếng khóc bi thiết
của Vũ Ca tiểu thư truyền tới, còn kèm theo tiếng nứt nở, quả nhiên nghe