Tiểu Trúc lẳng lặng nhìn hắn mặc quần áo, sau một lúc lâu, gật đầu nói:
" Ta về phòng trước." Cũng không đợi Tiểu Khai nói chuyện, trực tiếp xoay
người đi.
Tiểu Khai há mồm, không nói được một lời, nhịn không được quay đầu
nhìn vào phòng Vũ Ca tiểu thư, ai ngờ " ba" một tiếng, cánh cửa hung hăng
đóng lại, nhất thời chút ánh lửa cũng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại khoảng
không tối đen bên ngoài.
Tiểu Khai ngơ ngác đứng yên, rốt cuộc cố lấy dũng khí đi về phòng
mình, muốn gõ cửa, lại không dám, suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc cắn chặt răng
giơ tay lên, đang muốn gõ cửa, chỉ nghe " chi nha" một tiếng, cửa tự động
mở, Tiểu Trúc đứng bên trong, nhìn hắn gật đầu cười: " Vào đi."
Nhìn thấy nụ cười của Tiểu Trúc, Tiểu Khai nhất thời nhẹ nhàng thở ra,
ấp úng nói: " Tiểu Trúc, ta..ta sẽ giải thích từ từ cho nàng hiểu."
Tiểu Trúc thản nhiên cười, nghiêng người nhường hắn đi vào, nhẹ nhàng
đóng cửa phòng, xoay người dựa vào cửa, lắc đầu nói: " Ngươi không cần
giải thích."
Tiểu Khai trong lòng nhảy mạnh, run giọng nói: " Nàng không tin ta
sao?"
Tiểu Trúc đột nhiên giơ lên một vật, nói: " Ngươi xem đây là cái gì?"
Tiểu Khai định thần nhìn lại, trong tay Tiểu Trúc chỉ là một đôi giày
bình thường, trong lòng hắn buồn bực, nhịn không được nhìn hồi lâu, càng
nhìn càng thấy quen mắt, nói: " Này...như thế nào có điểm giống Cửu Thiên
Huyền Nữ hài a?"
Tiểu Trúc hì hì cười, nói: " Ngươi nhìn trên chân ta."