VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 2331

Vong Xuyên Quân nói: “ Ngươi vì nữ nhân này phá hủy đại sự của ta,

khẩu khí này bổn quân không thể không xuất, bây giờ ngươi đích tay giết
chết nàng ta, bổn quân sẽ tạm thời tha cho ngươi một mạng, từ nay về sau
bổn quân vẫn như cũ nhận ngươi làm sư đệ, chuyện trộm Bàn Cổ Phủ,
chúng ta sẽ nghĩ biện pháp sau.”

Sự liên quan Tiểu Trúc, thì không còn đường thương lượng, Tiểu Khai

không chút do dự lắc đầu nói: “ Không được.”

Ánh mắt Vong Xuyên Quân có chút nheo lại: “ Nghiêm Tiểu Khai, vậy

ngươi đúng là muốn chết?”

Tiểu Khai ngược lại nở nụ cười: “ Sư huynh, nếu ngươi nhất định muốn

giết Tiểu Trúc, ta thật sự tình nguyện nhận cái chết.”

Khuôn mặt Vong Xuyên Quân đanh lại, quát to: “ Tốt lắm!”

Không khí bốn phía có chút ngưng lại, trong phút chốc thiên địa không

một tiếng động, một cỗ hắc long lực khổng lồ từ trên người Vong Xuyên
Quân phóng lên cao, bốn phía phảng phất như hàn băng địa ngục, chỉ nghe
được “ khách sát” một tiếng thanh thúy, một thân cây bên canh phảng phất
không chịu được hàn khí đánh tới, đã gãy đoạn, chậm rãi rơi xuống, bắn
tung mảnh băng vỡ đầy đất.

Lục quang trên người Tiểu Khai phun ra, nhất thời bao phủ bản thân và

Tiểu Trúc ở bên trong.

Vong Xuyên Quân càng tức giận, phất tay bắn ra một đạo ô quang,

hướng ngay mi tâm của Tiểu Trúc mà đến.

Ngọc Hồ và Ảnh đồng thời cùng động, Ngọc Hồ đưa tay, cánh tay nhất

thời dài hơn mười thước, vòng ngược lại, hướng ô quang kia đánh tới một
quyền, Tiểu Ảnh đứng ở tại chỗ, vươn một lóng tay, trong miệng hét lên
bốn chữ: “ Phá phá phá phá!”