Tiểu Khai đưa tay sờ tới, lộ ra một tia thần niệm, lần này quả nhiên dễ
dàng nhập đi vào, chỉ cảm thấy mặt ngoài tảng đá có hai cỗ lực lượng mãnh
liệt dị thường dang dây dưa lẫn nhau, vừa mới triệt tiêu sạch sẽ, làm cho
nguyên lực màu xanh biếc không chút nào cố sức vọt đi vào, Tiểu Khai có
điểm cẩn thận, cẩn thận hút lấy một ít đưa vào Di Lạc Chi Tâm, lúc này mới
đem thần niệm tập trung lên, toàn bộ tinh thần chăm chú nhìn bên trong
Trấn Nguyên Thạch.
Liếc mắt nhìn lại, Tiểu Khai nhất thời choáng váng đầu óc, có loại cảm
giác muốn ngất, trước mặt một lỗ tiếp một lỗ thủng, mấy lỗ thủng này ngàn
vạn rậm rạp, không khác gì tổ ong, nhưng nếu luận số lượng của lỗ thủng,
có lẽ một vạn tổ ong cũng không tạo thành lỗ thủng nhiều như vậy, điểm
chết người chính là, mấy lỗ thủng thoạt nhìn phá đổ rách nát, rất nhiều đã
mất hết màu sắc, ảm đạm, cư nhiên còn nhiễm chút ít ẩm ướt dịch nhờn
màu trắng.
Phản ứng đầu tiên của Tiểu Khai chính là buồn nôn, phản ứng thì hai là
muốn ói, phản ứng thứ ba chính là không muốn nhìn thêm. Hoàn hảo bây
giờ thân thể hắn cũng đã đủ cường hãn, ý chí cũng đủ cứng cỏi, vẫn kiên trì
vận chuyển thần niệm tiếp tục nghiên cứu, Tiểu Trúc ở bên cạnh nhìn sắc
mặt hắn phát xanh, còn tưởng rằng xảy ra vấn đề gì, nhất thời gương mặt có
chút trắng bệch, muốn gọi hắn, lại sợ quấy rầy hắn, muốn kéo hắn, lại sợ
hắn bị tẩu hỏa nhập ma, chỉ có thể ngơ ngác đứng ở bên cạnh, trong tim
không ngừng nhảy lên kinh hoàng.
Tiểu Khai cẩn thận đưa thần niệm vào một lỗ thủng, chỉ cảm thấy bên
trong phảng phất có một lớp chất dịch, có loại lực lượng thực trầm ổn phiêu
đãng, hắn suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc đánh bạo hút một điểm lực lượng đưa
vào trong Di Lạc Chi Tâm.
Lúc này trong Di Lạc Chi Tâm có ba loại lực lượng, một là thiên nhiên
thủ hộ mặt ngoài của Trấn Nguyên Thạch, một cỗ là lực lượng công pháp
của Ác Ma Thành Chủ, thứ ba chính là lực lượng trong lỗ thủng, ma công