Ma Tôn phát ra tiếng cười thanh thúy, thanh âm này cùng với tiếng nói
ngày thường không nam không nữ đã hoàn toàn khác hẳn, nàng trầm mặc
một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn hai người thản nhiên cười, còn có
thêm vài phần ngượng ngùng: “ Đã mười ngàn năm không dùng mặt thật
gặp người, bổn tôn còn có chút ít khẩn trương, chê cười.”
Khuôn mặt này, tinh sảo nhu mỹ, hoảng nhược thiên thành, tuyệt đối
không chê vào đâu được, thật có thể nói là từng phân tấc, từng cm, đều
trắng mịn, đủ để làm cho một sinh vật hùng tính trong nháy mắt xuất hiện ý
nghĩ không minh bạch, ngay cả Tiểu Trúc là nữ tử trầm tính như vậy cũng
nhịn không được lặng lẽ hít vào một hơi, bật thốt lên nói: “ Đẹp quá a…”
Phản ứng của Tiểu Khai ngoài ý liệu của mọi người, hắn vừa nhìn thấy
khuôn mặt của Ma Tôn, không ngờ như gặp quỷ mị, thối lui ba bước, kéo
Tiểu Trúc thối lui ra sau mình, hào quang màu xanh biếc trên người phún
bạc tuôn ra, phẫn nộ quát: “ Cửu Thiên Huyền Nữ, không ngờ là ngươi!”
Đúng vậy, khuôn mặt này, chính là Cửu Thiên Huyền Nữ, Cửu Thiên
Huyền Nữ chính là nữ nhân đẹp nhất năm giới, Sáng Thế Thần tứ hạ thần
dụ, mị hoặc thuật ngay cả thần tộc cũng không thể ngăn, cũng khó trách
Tiểu Trúc thốt lên lời than thở.
Ma Tôn phảng phất có chút ngạc nhiên, nhìn Tiểu Khai liếc mắt, trong
mắt mang theo điểm dò hỏi, chuyển đổi trên mặt Tiểu Khai.
Mặc dù chỉ là vô tình, nhưng làm cho Tiểu Trúc trong lòng rung động,
nghĩ thầm: “ Ánh mắt này…thật tà môn.”
Tiểu Khai nhanh chóng nhắm mắt lại, cả giận nói: “ Ngươi là tên âm hồn
không tiêu tan, ngoại trừ mị hoặc thuật không biết thứ gì khác sao?”
Vẻ mặt Ma Tôn càng kỳ quái, phảng phất còn mang theo điểm vô tội ủy
khuất, nhẹ nhàng bĩu môi. Tiểu Trúc trộm liếc mắt, liền cảm thấy trong lòng
mềm nhũn, ẩn ẩn có loại cảm giác muốn chạy tới ôm nàng ta vào lòng mà