trái một phải kiên quyết trấn áp xuống, những đôi mắt đẹp nhìn thấy hai vị
tuyệt sắc mỹ nữ này lập tức bỏ chạy.
Liễu lão đi đến bên người Trữ Nguyện, hỏi: “ Vì sao không được? Rõ
ràng còn có cơ hội a.”
“ Không có cơ hội nữa.” Trữ Nguyện nhìn theo bóng lưng Tiểu Khai
giữa đám người đông nghẹt trong đại sảnh, rốt cuộc cúi đầu: “ Lúc này đây,
ta thua tâm phục khẩu phục.”
“ Không phải khoa trương như vậy a.” Cổ Đao vỗ vỗ vai hắn: “ Ta nghĩ
rõ ràng còn có thể hạ cờ, nếu không chúng ta đi thử xem?”
“ Đến đây đi.” Trữ Nguyện giận dữ nói: “ Từng bước này tinh diệu vô
cùng, lại đi hai bước, ta sẽ hoàn toàn không còn cơ hội nữa.”
Liễu lão cũng là người không chịu thua, lôi kéo Trữ Nguyện trở lại thiên
hạ đệ nhất phòng một lần nữa, mà lúc này, Tiểu Khai mang theo Tiêu Vận
và Trữ Tình đi mất dạng.
Trữ Nguyện ra dấu cho Liễu lão: “ Ngài đi cờ trắng đi.”
Liễu lão gật gật đầu, căn bản không nhìn bước đi cuối cùng của Tiểu
Khai, chỉ tiêu sái cầm lấy cờ, cười nói: “ Trữ Nguyện, kỳ thật ngươi bị hắn
gạt rồi, chiêu thức ấy của hắn căn bản là kéo dài thời gian, không có ý nghĩa
gì, ngươi đương nhiên xem không rõ.”
Trữ Nguyện lắc lắc đầu, cầm lấy một viên cờ đen, thuận tay đặt xuống
một vị trí thật kỳ lạ.
“ Ách...” Liễu lão có chút mơ hồ: “ Lại là bước cờ hòa hoãn? Trữ
Nguyện, ngươi không phải chịu quá nhiều kích thích rồi chứ?”
Trữ Nguyện cười: “ Ngài cứ đánh cờ là được, ta không có việc gì.”