" Thưởng cho cái gì?" Tiểu Khai nói.
Tiêu Vận thản nhiên cười, bỗng nhiên dừng lại, hôn lên mặt Tiểu Khai.
Môi nàng mềm mại mà ấm áp, theo gò má đầy đặn áp sát, có chút hương
thơm khẽ chui vào mũi Tiểu Khai, Tiểu Khai nhất thời liền ngây dại.
“ Hì hì, đây là trận thứ nhất thưởng cho ngươi nga. ” Tiêu Vận mặt có
chút hồng, cười đáng yêu nói không nên lời, Tiểu Khai luôn nhìn thấy
gương mặt gợi cảm của nàng, nên như vậy là lần đầu tiên, hắn một mặt
thanh xuân hoạt bát, chỉ cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, rồi lại cực kỳ đẹp
mắt, thế nhưng lúng túng quên nói chuyện.
“ Ngày mai cũng phải cố lên nga. ” Tiêu Vận nhìn ánh mắt Tiểu Khai ,
sóng mắt nhu tình vô hạn.
“ Ân, ta nhất định cố ”. Tiểu Khai nhìn ánh mắt nàng nhận lời gật đầu.
Trữ Tình tức giận bậm môi đứng ở bên cạnh, nhìn tâm tình giống như
khó chịu, Tiêu Vận quay đầu hướng đến tiểu nha đầu trừng mắt nhìn, ý tứ
thực rõ ràng : : Lúc này đây, ta thắng.
Ngay sáng sớm hôm sau, Trữ Nguyện tin tưởng gấp trăm lần lái chiếc xe
ferrari của hắn đến : “ Tiểu Khai trận thứ hai ngươi nhất định thua ”.
“ A, a nói chuyện đừng tuyệt đối như vậy a. ” Tiểu khai không cam yếu
thế : “ Ngày hôm qua ngươi lúc đó chẳng phải nói như vậy sao, kết quả thế
nào ?”.
" Ngày hôm qua là ngoài ý muốn," Trữ Nguyện thành tâm thề nói : “
Hôm nay chính là toàn bằng thực lực ”.
Xe dừng ở một tòa nhà tên là “ Hoa Thịnh building ” chính ma thiên đại
lâu môn, Trữ Nguyện đi trước vào.