VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 584

lại lịch của bảo bối này giảng giải cho các ngươi một chút, sau đó các ngươi
liền đem cái này về hồ tộc a."

Sau khi Tiểu Khai giảng giải về Nhân Hình Huyết Ngọc cùng Băng

Phách Chi Tinh công đạo xong lúc sau Hiểu Nguyệt cùng Tiểu Hân ánh mắt
có chút cuối thấp hai người liếc mắt cùng nhau gật đầu, cảm thấy chủ nhân
này của mình chẳng những trước kia không thấy qua, về sau không chắc
gặp, tựa hồ từ xưa đến nay vô số người, yêu, thần, ma tìm khắp không thấy
một người nào như vậy. Đem thứ quý giá nhất thiên hạ dễ dàng cho người
khác, chỉ vì mấy yêu quái không đủ đạo hạnh, mà mấy yêu quái này về thực
lực hay là phương diện nào đều không có chút đáng giá hắn không có mảy
may chút mưu đồ nào, người như vậy không phải là ngốc tử là cái gì ?.

Mà ngốc tử như vậy làm cho Hiểu Nguyệt và Tiểu Hân thời khắc này

trong tâm yêu thương hắn. Tình nguyện trả giá hết thảy cũng phải lấy lòng
ngốc tử này, dù tan xương nát thịt cũng phải bảo vệ ngốc tử này.

Vào buổi tối hôm đó, Tiểu Khai cảm thấy trong phòng trống rỗng ngồi

ghế sô pha cảm thấy bả vai thực sự không thoải mái, nhận thấy người người
mat xa cho mình đi vắng, nằm trên giường lấy cái vỏ chăn, phát hiện người
đóng cửa sổ cho mình đi vắng, Tiểu Khai tĩnh tại nhìn lên trần nhà, bỗng
nhiên cảm thấy có chút mất mác.

Sáng ngày hôm sau, Tiểu Khai mắt nhắm mắt mở đi vào toilet, bưng lên

chén nước súc miệng không khỏi rùng mình, không thể tin được cái chén đã
đầy nước nóng, bàn chải đánh răng đã im lặng nằm bên cạnh, mặt trên kem
đánh răng đã chỉnh tề , Tiểu Khai bỗng nhiên cảm thấy có chút kích động,
kêu lên : “ Hiểu Nguyệt Tiểu Hân, các ngươi đã trở lại sao chứ ?”

Bên ngoài tĩnh lặng, Tiểu Khai cũng không muốn nghĩ nhiều, súc miệng

hai ba cái xong lại nhổ vào WC xong, lúc này mới đi ra ngoài.

Vừa mới đi ra, nhất thời bị dọa một cú !